Tiếng rao thời @

995

Đêm sắp qua, ta vẫn thao thức. Canh hai rồi lại canh ba, giấc ngủ của ta đâu? Nghe tiếng mưa rơi. Những giọt mưa tí tách va đập vào mái hiên nhà tạo ra một bản nhạc vô đề, không giai điệu, không bố cục. Ta chợt nhận ra: Thu đã về từ bao giờ.

                          Thu rơi xuống mái nhà của những kỷ niệm. Thu luồn qua khung cửa sổ khép hờ. Thu lay động cành bưởi oằn mình vì quả sai nặng trĩu. Thu nhả những hạt mưa trên lá, trên cành cây. Những quả bưởi vàng ươm đang ngóng đợi Tết Trung thu về để được điểm tô bên cạnh các đèn ông sao, đèn kéo quân, để được đua hương cùng bánh nướng, bánh dẻo. Bất chợt, hồn thu bị xé rách bởi tiếng rao đêm.

« Ai bánh nếp, bánh tẻ nào! »

Tếng rao vô tình hay hữu ý lôi ta khỏi những suy tư bung lung.

Tiếng rao được ghi sẵn phát ra từ chiếc loa, mời chào, không não nề, vô tri, vô cảm. Tiếng rao lặp đi lặp lại, không mệt mỏi theo vòng quay của đĩa CD cài trong ổ cứng. Tiếng rao thời @ Thế rồi ta bật dậy vì dư âm của hàng chục các tiếng rao ban ngày vang vọng, vô tâm và chói tai.

« Ai ti vi, tủ lạnh, bàn là hỏng bán đi! » « Báo mới đây! Báo Công an Nhân dân đưa tin vụ xe tải đấu đầu xe khách làm hai người chết và ít nhất mười người bị thương. Báo An ninh Thủ đô mô tả chi tiết vụ con rể cầm dao đâm chết bố vợ vì bố vợ bảo vệ con gái »

                                                    Những tiếng rao dù là giọng đàn ông hay giọng đàn bà đều được ghi lại, vô hồn, giống nhau đến mức khi nghe quá nhiều ta sẽ bị mất phương hướng, để rồi rơi hồn vào một thế giới của cảm xúc hụt hẫng, hờn giận, khó chịu. Ta chơi vơi bấu níu vào những tiếng rao của thời thơ ấu. Tiếng rao của các chị, các cô, các bà bán hàng rong. Những con người không quá bon chen vói cuộc sống mặc dù trên vai họ là cả một gia đình. Miếng cơm, manh áo đơn giản chỉ là một gánh cốm xanh, vài nải chuối, chục chiếc bánh bao, một rổ xôi lạc vừng. Đâu rồi những tiếng rao đầy âm sắc, khi trầm, khi bổng, khi luyến láy mời chào?

Tranh sơn dầu: Lê Sâm

                                  Chỉ nghe thoáng qua cái âm sắc đó, ta có thể biết người bán hàng ở độ tuổi nào, chào bán gì. Thậm chí, nghe tiếng rao, ta có thể đoán được tâm trạng của người bán hàng. Ta có thể cảm thông với đôi vai mòn vết đòn gánh, đôi chân chai lì tần tảo lê dép từ làng này sang làng kia, từ phố nhỏ đến phố lớn. Những bàn chân dừng lại bên cửa sổ đầy hương bưởi của thời ấu thơ. Hồi đó cái gốc bưởi của san nhà và con đường làng không bị bức tường gạch ngăn cách.

« Tào phớ ớ… ! Ai Tào phớ ớ nào…. Tào phớ nóng đây cháu ơi!»

Chỉ cần chìa tay qua cửa sổ đón bát tào phớ là niềm vui đầy ắp căn phòng. Bác bán tào phớ không vội vã, ngả nón ngồi chờ khách ăn xong, ngẩng đầu nhìn những trái bưởi sai trĩu cành. « Sắp Trung thu rồi, bưởi đẹp thế này bán chạy lắm đấy cháu ạ » Lúc đó ta chỉ muốn trèo lên cây, hái tặng bác vài quả.

Bác mở lòng kể chuyện nhà bác có cậu con trai, trông cũng trắng trẻo như con gái, thông minh và bằng tuổi ta nhưng chỉ học hết cấp hai rồi đi làm nghề thu mua sắt vụn. Bác vui vì kiếm tiền đủ sống. Ta chỉ muốn ngày nào bác cũng qua xóm nhỏ này, nhưng bác còn phải đi bao nhiêu làng xóm khác để bán hết gánh tào phớ, bác chỉ ghé ô cửa sổ gỗ xoan hai tuần một lần.

                                                 Bác vừa nhấc chiếc nón khỏi đầu, một búi tóc óng mượt xổ tung. Ta đã từng ước ao được có mớ tóc dài để được gội đầu hương bưởi, hương bồ kết, hương sả. Ta cũng đã từng mơ trở thành một ca sĩ để được thả mình vào các giai điệu bốn mùa, một nhạc công để cây đàn tặng các nốt nhạc cho cuộc sống. Ông «Bụt » đã không nặn ta như mong đợi.

« Chị em lào bán tóc không? Ai bán tóc lào ? »

                              Tiếng rao thời @ ngọng níu, ngọng no làm ta thêm bực. Thời @ con người dám bán và phải bán những gì mình có. Đồ cũ, đồ mới. Họ rao bán cả mớ tóc trời cho, rồi họ sẽ nghĩ đến việc bán cả những bộ phận cơ thể? Thời @ vẫn có chuyện một em gái vừa thi đỗ phổ thông trung học nhưng không đủ tiền đóng học phí nên đã phải bán bộ tóc dài với giá năm trăm nghìn đồng. Em cũng không sử dụng hết số tiền bán tóc cho riêng mình mà còn dành một phần mua sách vở cho cậu em trai.

                                Nhớ như in mái tóc của bác bán tào phớ năm xưa. Bác ngồi phệt dưới đất với mái tóc dài quấn quanh gốc bưởi sẵn sàng «xuống tóc» để có thêm tiền tiêu hàng ngày. Cô mua tóc rong chuẩn bị thực hiện hợp đồng với cặp kéo nhọn sắc trong tay. Điêu luyện, chuyên nghiệp, chỉ trong nháy mắt cô đã thu trọn bộ tóc dài cả mét tống gọn vào túi nilon. Hỡi ơi, nón nào có thể che hết mái tóc lởm chởm còn lại trên đầu bác? Tiền nào có thể bù đắp sự trống rỗng và hẫng hụt khi phải bán cái «nữ tính» của một người đàn bà?

                   Chỉ đeo đẳng sự cam chịu muôn vàn khó khăn và xoay xở làm sao có đủ tiền sống qua ngày. Mở tung cửa sổ, ta muốn mơn trớn những trái bưởi sắp chín vàng. Ta có cảm giác mình cũng đang bấu víu vào những cành bưởi mảnh mai kia. Gió heo may gần về sáng se lạnh. Mắt thu buồn man mác. Ta ngã vào lòng thu, cố ngoảnh lại vẫn không đếm nổi những mùa thu đã qua. Nhắm mắt hít một hơi dài tận hưởng hương của nhụy sen, lá sen hòa quện tinh tế với những hạt cốm xanh ngắt. Hạt mưa ngâu bay bay đậu lên mi mắt ướt mềm.

«Ai cốm non đầu mùa đây!»

Đào Phi Cường
Đôi khi con người cố làm cuộc đời phức tạp thôi chứ muốn nó đơn giản hơn đôi cốc bia, đĩa lạc rang, con mực nướng và những câu chuyện đời như lịch sử chiếc cốc thủy tình có bọt, những bìa trang sách, chuyện những nhân vật trong thơ... thì 2-3 tiếng trong cuộc đời trôi nhẹ nhàng lắm.

1 Bình luận

Bình luận