Tiếng ếch

814

Giữa thành phố ầm ào và bụi bặm ai mà nghe được tiếng ếch. Mà bói đâu ra ếch kia chứ. Chỉ có ếch xào thôi! 

Một chiếc đĩa nghi ngút khói, những miếng da lấm chấm dai dai, những chiếc đùi trắng tinh phơi ra những thớ thịt… Thôi, làm một chén đi anh, món này là đặc sản đấy!
Ngày xưa Tú Xương than thở cho con sông Vị Hoàng của ông khi nó bị lấp đi: 

“Vẳng nghe tiếng ếch bên tai
Giật mình còn tưởng tiếng ai gọi đò”

Ảnh: Vũ Anh Dũng

Còn bây giờ tôi chẳng biết giật mình bởi tiếng gì cho nó gần với tiếng ếch ở ao hồ xưa nữa. Xa quê, lao mình vào chốn phồn hoa đô hội, quắt mình đi để tìm việc làm, để sống, đồng ruộng tuổi thơ không đủ sức gọi tôi về cùng nó. Rồi cả đến quê hương cũng thay đổi. Máy cày, máy tuốt… về thay sức người. Các loại phân hoá học thay cho phân hôi. Nhà cửa mọc lên trù phú. Bỗng nhớ tha thiết một miền, giờ có lẽ xa xôi lắm, nó đã thành ký ức.

Cái miền có bà ngoại mỗi sớm thức dậy từ lơ mơ, rang giúp cháu một mẻ cám thơm để cháu nhấc vó tép lên mà vớt được cả ánh nắng mặt trời. Cái miền mà có lần lấm lem đi hôi cá, cháu vồ được con ếch, bà đã buộc mình nó lên dây phơi, nó cứ choãi chân ra nhảy trên không, cái dây thép đu đưa trong tiếng cười của cháu.

Có một lần bố đưa con về quê nội, buổi đêm bố cõng con đi trên đường làng, qua khoảng rộng mênh mông của đồng áng, nghe tiếng râm ran ếch nhái con cứ sợ bóng tối phía sau lưng. Bố kể cho con nghe chuyện ngụ ngôn về con ếch. Có con ếch ngồi ở đáy giếng, nó cứ tưởng bầu trời chỉ rộng bằng cái khoảng không mà nó nhìn thấy trên đầu. Con ếch buồn cười quá bố nhỉ? Nhưng con cũng đã từng giống nó. Con đã tưởng việc mưu sinh cũng giản đơn gọn ghẽ trong vòng tay mình…

Nhớ quá cái con ếch xanh, đang ngồi im lìm trong cụm hoa súng bỗng nhảy bõm dưới mặt ao trong khiến cho mấy cụm bèo tây ngơ ngác giật mình. Nhớ quá cái tiếng kêu báo trở trời của nó.

Mẹ nằm ôm con trong mái nhà rạ dột ướt. Cái tiếng kêu goi một nỗi buồn mà chỉ đồng quê xưa mới có. Nó lay động ở thẳm sâu tâm thức con người sống trên đất nước nông nghiệp, biết bao đời gắn bó với cây lúa, củ sắn, củ khoai. Nào những ai mơ về đất đai, những ai đã ngủ giấc ngủ từ tờ mờ tối, những ai sớm mai mải miết trên những đường cày. Nông thôn tĩnh lặng xưa ơi!

Ảnh: Ngọc Châu

Đôi khi vẫn gặp tiếng ếch nơi ao tù phố xá, nơi người ta vẫn đem rác ra đổ. Con ếch ngồi đâu đó trong những mớ nilon.
Tiếng ếch ao chuôm xưa vang vang lan xa trên mặt ao lốm đốm sao đêm. Nó kêu như có nỗi vui được thưởng ngoạn cái không gian mênh mông của nó.

Tiếng ếch chốn ao tù là tiếng trầm đục, tiếng kêu của tù túng, uất hận muốn thoát khỏi ngục tối của chật chội, bon chen… Tôi cố ở lại thành phố, chỉ sợ bị bật bãi khỏi chốn văn minh, hiện đại. Con ếch muốn trở về đồng quê, nó lại cứ bị bắt trở ra thành phố. Ôi con ếch xanh kỳ diệu của tuổi thơ, nó ở lại với những quán ăn, làm món ăn cho con người hiện đại. Con người thông minh nên chế ngự và chiến thắng tất cả mọi loài… Con người còn cho ếch nhái, cua cáy, ba ba… đi xuất ngoại nữa. Đó cũng là kế mưu sinh của con người ư? Mưu sinh hay mưu tử?

Có người nhớ rừng, mua chim cảnh về treo hót chơi.
Có ai nhớ đồng quê bắt con ếch về kêu chơi không?

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây