Thu của người đàn bà với giấc mơ hoa cải vàng bên sông

838

           Có một ngày ta tỉnh giấc. Tỉnh lắm vì đêm qua đâu chợp mắt. Ta nhìn cánh rèm cửa sổ đen mù mịt và mường tượng ngoài kia ánh nắng đã lên cao.

Có một ngày ta tỉnh giấc. Không đồng hồ báo thức. Không chó. Không mèo. Nỗi buồn chỉ của riêng ta. Có một ngày ta tỉnh giấc. Thấy mình đang yêu. Muốn mở tung các cánh cửa. Tâm hồn, trái tim và mọi cánh cửa vẫn còn khép kín. Ta nhìn thấy hồng cười. Ta nhìn thấy nhân gian rộng mở. Ta mơ.

                  Có một ngày ta tỉnh giấc. Mon men kéo nhẹ cánh rèm cửa sổ như bức tường giấu hồn ta vào một thế giới cô đơn. Ta chạy lùi, chui đầu trở lại dưới chiếc mền bông để tránh cái chói chang lóe mắt của nắng. Ta sợ. Sợ cái ánh nắng kia liếm vào màn đêm, nơi ta thực sự là ta. Sợ cái nắng kia kéo ta lao sầm vào cơn say mùa hạ.

Sơn dầu: Hứa Dũng

Có một ngày ta tỉnh giấc. Tư lự, rồi cũng đủ can đảm đặt các ngón chân trên những viên gạch đỏ mọng của ban công. Những cánh hồng tàn rụng tan tác, cong mình trong nắng mai. Những gai hồng vẫn xanh mướt như chưa bao giờ biết đếm thời gian. Ta lượm vài cánh hồng rơi và mơn trớn chiếc lá cuối cùng thoi thóp cố bám vào cành khẳng khiu. Một giọt máu đỏ tươi từ từ lăn vào lòng bàn tay. Máu của gai hồng? Máu của tim ta? Giọt máu ngậm ngùi nuốt tia nắng ban mai và chuyển sang màu thâm tím. Cây bông dai khô cằn, thân gầy hốc hác.

     Những chiếc lá non xanh đã bỏ đi từ mùa đông năm ngoái và rồi lãng quên cả mùa xuân. Những chiếc lá lãng du để thân bông dai buồn nhớ lá đến héo hon. Có biết bao ngày ta tỉnh giấc và ngẩn ngơ với câu hỏi cùng quẫn.

Ta là ai? Ta đợi câu trả lời từ bức họa chép chân dung Van Gogh bịt tai lặng thinh. Chiếc quần lót đỏ chót và đôi tất mỏng tang mầu da vẫn nằm ẹp dưới sàn gỗ. Mọi vật bên ta đều tĩnh. Cả câu trả lời cho câu hỏi kia cũng chỉ là một sự im lặng tuyệt đối.

                Chỉ còn ánh nắng xuyên cửa kính cứ co dần, co dần và thoát sau cánh cửa sổ đóng chặt. Tiếng động duy nhất là tiếng tích tắc của thời gian. Có bao ngày ta nhớ làng, nhớ quê của con sông uốn lượn chạy mướt tầm mắt.

Tranh sơn dầu: Đặng Can

Ta hoài niệm mơ hồ về một tuổi thơ mờ ảo đến mức ta phải mổ xẻ tâm gan mới tìm được một vài vụn vặn của kỷ niệm. Những nỗi nhớ cồn cào, đầy ăm ắp đổ về để ngập lụt lòng ta không còn chỗ cho các món nợ hồng trần. Có một ngày ta tỉnh giấc, thu ướt mềm mi. Thu về? Đêm qua ta đã quên không khép lòng để cái heo may ùa vào, thổi lạnh tấm mền bông. Ta vẫn bay theo những giấc mơ cùng một xuân vội qua, một hè lặng tan. Thu len lỏi vào hồn ta đang mở nhẹ.

                       Tiếng trống trường bập bùng trong lồng ngực căng phồng của sớm mai. Xa rồi tuổi cắp sách băng qua các vựa lúa tuổi cốm thơm ngát khi thu về. Còn đâu những cánh cò níu bước chân ta về với khó rơm tỏa ấm ngôi nhà núp dưới rặng tre. Muôn vạn vật sinh ra đều có một cái tên. Và cả ta nữa. Thu. Nghe thấy xanh biếc lòng như bầu trời cao. Thu đẩy xa các mùi hăng nồng nàn của đám hoa dâu da xoan để đón nhận mùi hoa sữa lặng lẽ trong đêm. Những cánh hoa lưu ly ngấp ngó bên cửa sổ.

Ta ép lòng cầu cho đông đừng đầy thu đi. Đồng hoa cải vàng chập chờn vờn tà áo cưới trắng muốt của những cô gái ven sông. Hồn ta quện vào thu. Có một ngày. Ta. Tỉnh giấc. Đơn côi. Trống trải. Ta đau. Ta tìm vết đau. Không thấy. Ta tự hỏi liệu hạt cát ta còn nóng rát dưới chân ai. Liệu mắt ta còn thiêu những trái tim nguội lạnh. Liệu ai đó có hiểu tiếng lòng nặng câm của ta?

           Có một ngày ta mở cửa tâm hồn và chỉ mình ta với ta. Ta ôm cả mùa thu ấm áp cùng những bông cúc vàng mềm dịu nỗi cô đơn. Mái tóc vương nhẹ vào kim đồng hồ thời gian vừa điểm ba giờ chiều. Ẩn náu đằng sau cái óng mượt ánh nâu tím của sợi tóc kia là một màu muối. Mặn dần cùng thời gian. Cánh hoa ly trắng muốt lặng nhìn ta trong một không gian chiều tím thiếu dương.

Thời gian vẫn lặng trôi, dù biết bao ngày ta cố tình lơ đãng trước những trang lịch. Thu về cùng ngọn gió heo may làm làn da mặt se lại, thu tìm cách đẩy kẻ tấn công nhan sắc khỏi bắn khỏi chiếc gương hình ô van mờ ảo. Thu nắm tay ta chạm vào con số năm mươi. Thu lột xác, khoác lên mái tóc ta một năm thời gian. Ta lột bỏ xiêm áo, để mặc tia nước nóng ran ve vỡn cái ngưỡng cửa năm mươi của kẻ đơn chiếc. Tấm thân trần ngụp lặn trong thấp thỏm mơ một vạt áo dài trắng vờn bay vàng hoa cải bên bờ sông quê.

Thu – Merseburg 

Đào Phi Cường
Đôi khi con người cố làm cuộc đời phức tạp thôi chứ muốn nó đơn giản hơn đôi cốc bia, đĩa lạc rang, con mực nướng và những câu chuyện đời như lịch sử chiếc cốc thủy tình có bọt, những bìa trang sách, chuyện những nhân vật trong thơ... thì 2-3 tiếng trong cuộc đời trôi nhẹ nhàng lắm.

2 Bình luận

Bình luận