Thơ những mùa thu

877

Tôi miên mênh lang thang nghe ngóng lửa tàn dưới những mùa trăng phù phiếm. Ai xô ngang hoang mang tường tận những con đêm phù du? Kẻ lặng ngắt như tờ lơ mơ những nỗi buồn phù nề dang dở. Chỉ có thơ ở lại những mùa thu vĩnh hằng…

        Một ngày ở cõi vô chừng người ta dìu dắt tôi vào thi ca, những buồn vui dang cánh, những mùa màng chóng vánh, những ưu tư vừa tạnh, trên những con đường đói lả mùa thu. Mùa thu là thứ gì mà dị biệt, nó uốn nắn những cung đàn, nó gầm ghì vài khúc sông trôi, nó thả thính cho những lứa đôi tình vụng tình dại. Rồi nó bất ngờ ngã nhào vào thơ như kẻ thương người mơ tiền kiếp. Người ta phải cưng nựng nó, dỗ dành nó, như một con cún ngoan mà chưa chắc đã trung thành với chủ.

Về đi anh
Mùa thu ngập nỗi nhớ
Nắng hạ tan rồi
Ve ngừng hát
Hoa cúc vàng
Uống trọn hạt sương đêm

Nào thì về đâu? Hối hả. Gọi mời. Giục giã. Hoang mang. Những biên ải của mùa thu mở ra, mùa hạ như một đứa con ghẻ tủi thân giấu bặt vào tiếng ve tiễn biệt mà còn vẳng nghe đâu đây những nhiệt thành trong nắng, trong gió, trong huyết quản chưa một ngày sập trời tắt lửa. Mùa thu chẳng cần một giây phút manh nha, nó vàng lên cúc, nó gạ gục trong veo và sương đêm như một thứ nhắc nhở con người ta bất tử…

Về đi anh
Trời xanh nhường mây trắng
Đêm lẳng lặng trôi
Mắt đếm từng hạt lệ
Thu khép lòng
Tránh gió heo may

Thi ca như những hồi còi dài, nó rúc lên tiễn biệt ở sân ga này, nhưng lại ca vang khải hoàn ở một sân tàu khác, bởi vậy mà mùa thu chừng như vô hồi, chỉ có thi nhân còn ngơ ngác như trẻ thơ và chẳng thiếu gì lúc tâm hồn mong manh như trời xanh nhường mây trắng.

Thơ những mùa thu, thơ nào phải thánh thần, thơ nào phải sỏi đá, bởi vậy mà thiếu gì những khi thu khép lòng, thiếu gì những lúc mùa vui trăn trở. Từng hạt lệ, từng người lệ, từng mắt lệ, đếm khúc mùa thu.

Người ta khóc, người ta cười, người ta vui, người ta đau, thiếu gì khi người ta hoan hỉ. Còn thơ lại dắt tôi về mùa thu, găm theo thứ tình ca run rẩy, âu lo, khe khẽ, dự cảm, chẳng nỡ lòng trách móc.

Về đi anh
Mùa thu
Ai
Vẫn đợi
Tiếng thở dài
Đêm
Xa vợi
Nắng ban mai

Ai bảo mùa thu không vô tình? Tôi nói mùa thu như một đứa con gái đẹp bỏ rơi phía sau lưng mình những mắt nhìn đắm đuối. Ừ thì yêu, ừ thì thương, rồi thì say, rồi thì hương, nhưng gớm chửa đừng ai ngộ nhận, đừng ai thân phận, để rồi một lúc nào đó thơ như một dòng hỗn mang cảm xúc, thơ như bủa vây những cánh đồng yêu thương và thơ thêm một lần chết chìm trong những đáy mắt sâu, trong những hơi men vảng vất muôn trùng.

Ta muốn say
Tìm hơi men làm bạn
Bình cạn đáy, hồn chạm cõi rưng rưng
Thu gục bên thềm gió heo may lững thững
Giấc mơ chiều sà cành me hờ hững
Thu lặng lẽ liếm từng sẹo lá vàng rơi

                     Thêm một lần tôi lại tìm thấy trong thơ ca những mùa thu hoài niệm. Thêm vài lần tôi lại tìm thấy trong thi nhân những lạc lõng buồn vui những ẩn ức đáng thương đến tội nghiệp. Và thêm nhiều lần hồn thu rưng rức, bài thơ đau nhức, tình thơ ngờ vực quăng xuống những buổi chiều đắn đo.

Thi nhân gian díu với mùa thu, thơ ca cưng nựng những chạng vạng đỏng đảnh, còn những giấc mơ đò ngang như mùa thu quả gấc đỏ lựng bội bạc thế gian. Từ Paris, từ con phố Annam những mùa thu Bắc Việt cứ dìm sâu mộng mị, cứ bỏ mặc thân ai những bến đậu, cứ ngậm ngùi ôm sầu bạc qua đông.

Lại có những khi mùa thu như những tháng ngày rực rỡ thanh xuân để người ta phải nhớ, để người ta phải yêu, để người ta phải cuống quýt đặt những bổng trầm trên khuông nhạc thơ ca. Và thi nhân thêm một lần nữa vẽ bức tranh đẹp đẽ của hồn mình trên những dải toan mùa thu yểu điệu

Thu lạc
Ta dắt em về trong ngất ngây chiều tím
Nắng ghen rượt đuổi phím đàn thu
Môi chạm hạt men, hồn say hoa cùng nụ
Ta trộm tim em giấu vũ trụ tình.

Mùa thu luôn là thứ bộn bề cảm xúc. Mùa thu vào thơ lại ngổn ngang hơn những tâm tình. Tôi như một gã say mùa thế kỷ, lạc lối ăn nằm với những chới vơí thi ca. Từng câu chữ, từng vần điệu cứ khiến người ta phải cà nhắc trên những thang bậc cảm xúc. Thu đã thơ, thơ lại thêm ngồn ngộn giai tầng nhịp điệu. Đừng ngạc nhiên khi mùa thu đã ủ men thôi thúc những nức nở từ cõi lòng một kẻ tha phương. Ai đang bồng bềnh những giọt chiều rơi, ai đang bơi theo những tảng băng rời phương Bắc? Còn thì nhân là kẻ khốn khổ mơ màng trên những giọt sầu trĩu nặng và tự hỏi biết bao giờ chạm tới mùa màng trời Nam. Đó là chút cảm hứng thu tàn, người ta không nỡ lòng từ bỏ, những cố tật của cảm xúc, những âm thanh đã trót nhớ, trót thương, trót va đập trong những thành vách của ngôn từ. Mùa thu mà chếnh choáng vậy ư. Tàn tạ mà ngẩn ngơ vậy ư. Và thu ca, thu tàn chẳng phải say mê lắm sao?

Thu đi
Gió giấu vết chân em
Oải hương quên men đồng nội
Hoa cải nở nụ cười vàng
Em đi
Mắt thu ngầu sợi tơ mong manh
Thơ ta đông tím ngắt
Viết vội trên xương lá khô hanh.

Có vẻ như mùa thu lúc nào cũng lành lạnh se se, có vẻ như mùa thu như một ả tình luôn làm trái tim người thơ đã đành thổn thức. Và xem ra mùa thu luôn là một đứa phụ tình, bội bạc trăm trăm ngàn ngàn, man man triệu triệu những xung đột từ trái tim một kẻ nồng nàn. Người ta đắm say, người ta thơ, người ta rêu rao ký ức đời mình trên những thăng trầm cảm xúc. Tôi lạc lối vào thu, ở lại mùa thơ, những mùa thơ mà kẻ bị đánh bùa còn ngày đêm day dứt. Khôn nguôn là nhớ, chật vật là thương, vạ vật những ngôn từ bủa vây màu sắc.

Mùa thu đang réo rắt, từ khi chớm nở ban mai, đến khi tàn tạ trong một đêm trăng muộn thanh vắng. Lúc nào thu cũng như đang dịu dặt, thứ tình ca từ những ẩn ức đẹp đến ma mị tâm hồn. Ai đang lắng nghe, ai đang thổn thức, ai đang xạc xào, ai đang lượm câu thề ước. Còn tôi, một gót chân bước không nỡ đành rời xa thu, hai gót chân bước không nỡ đành rời xa thơ, ba gót chân bước không nỡ đành thôi trỗi lên những điệu vắng mê màng. Lạ kỳ thay một hồn thơ

Đào Phi Cường.

Thơ những mùa thu…

(Thân yêu tặng Đào Phi Cường, người đã mang cho tôi những cảm xúc mới trong thơ)

Hồ Huy
Đừng ước nữa tôi chỉ muốn làm một điệu khèn thôi để nhảy nhót những tháng năm này, giữa vùng trời này.

Bình luận