Tôi theo chồng cũng đã được mười năm rồi chứ ít ỏi chi. Vậy mà cứ mỗi lần nhìn điên điển trổ bông, tôi lại thèm được trở về cái ngày còn là cô bé ngây thơ, suốt ngày chạy đùa bên mẹ, để sống lại cái thời chưa biết lo toan gạo, tiền, cơm, áo. Thèm được xúm...
Mỗi ban mai, khi những thanh âm đầu tiên rót vào buổi sớm thành phố để đón chào một ngày mới, dường như đã thành thói quen, tôi hay ngóng đợi những tiếng gù gù vọng đến rất nhẹ.                          Đó là tiếng gù của một con chim...
Có những lúc tôi và muôn thứ phức tạp của cuộc đời giận dỗi nhau, bàn chán chê mà chưa thấy điểm chung, cứ chủng chẳng chùng chằng nên cả hai cùng mệt. Những lúc như thế tôi hay tìm về quê, thong thả bước, lẩn thẩn đi tìm bao cảnh cũ người xưa.          ...
video
Tôi vẫn thoáng bần thần, xa xăm nhớ những giọt mồ hôi thấm vào biển, những tháng ngày tuổi thơ tôi bên biển khi tháng ba, ngày tám ru mưa bay thầm thĩ vào lòng. Biển quê tôi đẹp lắm, hồn hậu, bao dung, ôm ấp, chảy tràn nhớ, chảy tràn thương mỗi khi vỗ về tôi, thao thức...
Thèm đến thế, một chút tâm giao, chỉ một ánh mắt thôi mà thấu cả thiên thu thăm thẳm… Thèm đến thế... Tôi thương cả những tháng ngày chiêm bao...                        Ừ, những đợi chờ bé bỏng, mà vô chừng dũng cảm và kiêu hãnh. Thèm đến thế, chân trần...
Có một lần nào không? Khi chạy xe máy gần trăm cây số, rời khỏi thành phố rồi. Ồn ào cùng khói bụi đã ngút ngát tầm mắt. Chẳng còn thấy những con phố dài đâu nữa. Và về với núi…                        Núi rừng dần hiện ra, cao ngất...
video
Khi lời ca tiếng hát đem ra giữa cuộc mưu sinh, âm nhạc đang khóc chứ không phải  đang nhảy múa. Có khi nào nghề hát rong chỉ là những giấc mơ đường phố, những giấc mơ trăm người bán vạn kẻ mua? Những buổi chiều đường nhạt ánh đèn, thoi thóp mặt trời, xanh bủng xanh beo này ánh...
Đường rõ dần dấu chân, mây bắt đầu sáng trên cổng trời Mường Lống, đôi ba tiếng gà ậm ọe ở Huồi Khun đuổi tiếng khèn muộn chạy về Mò Mừng, đám trai bản Long Kèo đã gạ gật mặt trời mà tìm đường xuống chợ. Xe dừng lại, từ đoạn này Mây phải dắt thằng con trai đi...
Tôi không biết và cũng chưa bao giờ hỏi, ông từ đâu đến, cũng như không hiểu vì sao ông lại chọn cái xứ Mỹ Lợi vùng sâu, nghèo rớt mồng tơi này để cắm dùi lập nghiệp.                        Ở xứ của tôi ngộ lắm, người ta hay gọi nhau...
Phố đêm tỉnh lẻ. Thưa thớt xe qua. Nhàn nhạt đèn. Nhàn nhạt thanh âm điệu Dạ cổ hoài lang từ một chiếc ghe khách xuôi giữa dòng vẳng lại. Chỉ có tiếng gió khua những chiếc lá khô xạc xào lăn trượt trên hè phố và tiếng bước chân đơn lẻ, ngập ngừng dưới tàng lá thẫm.    ...

TẢN VĂN LÊ HÀ NGÂN

TẢN VĂN HOÀNG ANH TUẤN