Cô khúc khích cười, để lộ chiếc răng khểnh đáng yêu như những cánh hoa hồng vừa hé nở. Gió chiều mơn man đôi má, vờn trên những cánh hoa. Má cô ửng hồng như hoa còn hoa thì tỏa hương thơm ngát. Em thích hoa hồng! Còn anh thì thích em! Anh không có câu nào khác để tán...
Khi thành phố còn trong cơn ngái ngủ, hạt sương đêm còn vấn vương trên tán cây bằng lăng đầu ngõ thì tôi đã dắt chiếc xe đạp tay ngang ra khỏi cổng để bắt đầu buổi tập thể dục trước khi bước vào một ngày làm việc mới.            Đôi bàn chân vẫn cần mẫn...
Hạ nghiêng mình vào thu...Thu nhẹ nhàng nhón gót ghẹo heo may tím chiều vỡ lịm...ngọt ướt môi mềm... Heo may chỉ khe khẽ ngân rung rồi lặng im... Phảng phất ưu tư, nhủ lòng đếm lá vàng rơi... Nắng lại trút giận lên heo may để hồn ai lạc bước... Thương lá, cây xào xạc níu mùa, heo...
Bạn có yêu mùa Thu không? Tôi chắc nhiều người sẽ nói đó là mùa yêu, mùa để tâm hồn đong đầy giao cảm trước thiên nhiên, mùa của những nhớ nhung làm man mác, dại khờ trong chiều bâng khuâng, cô quạnh đến nao lòng. Vậy có lý gì ta không khỏi ngẩn ngơ, nếu đáy hồn ta...
Em bảo. Những trận mưa rừng không còn ào ạt, rả rích nuốt ngày, nuốt đêm, không còn đủ sức gieo nỗi kinh hoàng sạt lở. Vạt nắng đã dịu êm dát vàng lên nương lúa, rừng táo mèo đã chuyển màu vàng ong óng, lúc lỉu đầu cành báo mùa quả chín. Anh có lên Y Tý với...
Cũng lâu lắm rồi tôi không khom lưng vớt từng vạt lúa nằm sát sạt mép ruộng. Cũng lâu lắm rồi tôi không vội vã quét tụm dồn lúa đã trôi vàng cả sân mưa. Và cũng lâu lắm rồi tôi không tao tác cào từng làn rơm mỏng cho kịp tránh cơn mưa chiều. Lâu lắm rồi thì...
Ký ức xưa êm đềm bỗng bất chợt ùa về khi tiếng những chú chim trên cành ríu rít cùng với tiếng gió rì rào xôn xao... thứ âm thanh như một bản nhạc không lời dịu êm ấy lùa về bao nỗi nhớ... Ta nhớ ngôi nhà xưa của mình.            Nhớ những đêm trăng...
Thu về, gió hanh hanh nhẹ lướt trên đầm sen. Những đóa sen nở muộn cố mở tròn cánh để hòa vào sự thanh mát mùa thu chút hương tàn. Lá sen già xuộm màu trong nắng thu vàng như mật, trong gió heo may mơn man, trước khi khô lụi, vẫn cố dâng đời chút hương vị còn...
Một ngày đầu thu, hoa thiên lý cuối góc vườn đã qua những ngày hạ chói chang để rồi sau cơn mưa đêm qua hương sắc như ngọt dịu hơn, màu vàng xanh đầy sức sống đang bung tỏa từng chùm lắc lư, lắc lư trong gió nhẹ. Không gian như tơ, ngọt ngào tựa giọt mật ong rừng...
Tôi lại về ngả mình vào cánh đồng quê, đây Ao Ba, kia Bắc Biên, bên này Đồng Cả. Hương lúa, mùi bùn vẫn thân quen ngan ngát một vị quê. Tôi thả lòng mình nghe gió thổi hàng thông. Tôi đắm mình trong thoảng bay dịu nhẹ hăng hắc lao xao lá bạch đàn. Cỏ may quấn quýt...

TẢN VĂN LÊ HÀ NGÂN

TẢN VĂN HOÀNG ANH TUẤN