Những đôi môi cười

Con đường em nắng. Con đường em mưa. Con đường em gió. Con đường ban trưa. Này con đường vắng. Nào đâu mù tối. Này con mắt lội, đợi lời thiết tha? Này đôi môi hoa. Xin đừng, khép lửa. Nụ cười. Bay xa. Môi cười, xinh hoa.

552

Con đường em nắng. Con đường em mưa. Con đường em gió. Con đường ban trưa. Này con đường vắng. Nào đâu mù tối. Này con mắt lội, đợi lời thiết tha? Này đôi môi hoa. Xin đừng, khép lửa. Nụ cười. Bay xa. Môi cười, xinh hoa.

                     Bây giờ đã vãn mùa khô, dọc những con đường chớm hạ đã trổ những nụ mưa đầu mùa chỉ chờ thế mà xanh non trên những búp lá bằng lăng, hay những ve mắt lom dom xanh của những tán phượng đã vào kỳ hối hả.

Thành phố đi về phía biển, Vũng Tàu vẫn nghiêng mình thở dài bên bờ cát, bên những bản tin đại dịch Covid 19, bên những lứa đôi ngang qua đây không còn mê say, không còn tay trong tay, không còn quên ai hay, không còn mơ cơn say, không còn lưng chừng mảy may nhíu mày nheo mắt. Biển sầm sập như người đàn bà giận chồng cài then cửa mà đứng sau vòm đêm bật khóc, vài con mòng mộng du ngã vào những ngờ vực trăng treo.

           Tôi đi trên phố, phố ngơ ngác nhìn, tôi đi trên cát, cát ngơ ngác buồn, tôi đi theo sóng, sóng òa hoàng hôn, tôi tìm môi hôn, người ta ngơ ngác. Người ta ngơ ngác, người ta thao thác, người ta mặn nhạt, mỗi khi ra đường, như em từng thương, như tôi từng yêu, những đôi môi cười , khẩu trang bức tử, chỉ còn ánh mắt nhìn nhau mà giữ, chỉ còn ánh mắt nhìn nhau chào nhau.

Ngày cuối tuần, sáng cuối tuần, chiều cuối tuần, đêm cuối tuần, chủ nhật ủ rũ trên những ngả đường từ Sài Gòn về thành phố biển. Vắng những đoàn xe mô tô, vắng những cô gái ngồi sau mông cong như vành trăng lá lúa, thiếu tiếng nẹt pô đẩy chu trình pít tông cuồng nộ, vắng phấn son trên những đôi môi vẫn mỉm cười thiếu nữ, vắng em và vắng anh. Đại dịch Covid như một mảnh chiếu manh mà người ta ném ra đường không người hành khất. Đôi môi bí mật ẩn nấp nụ cười. Đôi môi đã lười những ngày tô đỏ. Đường xanh màu gió, mùa hoa còn đó, bình minh còn đó, tôi rụt rè xuống phố Thùy Vân.

                     Lại là dọc con phố Thùy Vân, bình minh đang nhen nhóm mặt trời, bãi biển vắng hoe đang nhen nhóm những bước chân buồn trên cát. Một vài tiếng chuông nguyện từ nhà thờ xa xa khiến lòng tôi khe khẽ hát, tôi đi dọc bãi biển tìm hoài không thấy một bờ môi rưng rưng. Ở đâu đó lấp ló nụ cười, ở đâu đó cất giấu mặt người, ở đâu đó người ta bỏ ngỏ, tôi ước mình là trái tim Đan Cô thiêu rụi đến tàn tro đại dịch. Covid 19 khiến em phải cười bằng mắt, covid khiến tôi phải nói bằng mắt, ôi những con mắt buồn thương, thôi những đôi môi tình tội khẩu trang, rồi những khúc lòng hoang mang…

Từ những bãi tắm đẹp đến mê man Thùy Vân, tôi tần ngần chạy lên mũi Nghinh Phong đón gió, mặt trời buông màu xanh lam xuống biển, chùa Bà xa xa con nước vơi đầy. Tôi bắt gặp vài người đi tản bộ, có lẽ là đi bộ thể dục. Trời ạ, những cái khẩu trang đè gần kín mặt, những cái mũi phập phồng hơi thở sau làn vải trắng, những con mắt nhìn nhau vội lắm. Yêu thương ở đâu? Và này những đôi môi cười, em còn ở đâu?

         Theo con dốc mà chảy xuống Quang Trung, Trần Phú, tôi ngước nhìn những băng cáp treo chạy lên Hồ Mây, phía nhà ga chỉ còn những bóng cây, nép vào nhau nhớ núi, nép vào nhau cặm cụi, đếm những niềm vui lẻ loi trần trụi. Này những yêu thương!

Tôi như bóng thoi ngang qua Bạch Dinh, ngôi nhà trắng vắng lặng, đã nhiều lần tôi đứng tựa lưng từ ô cửa Bạch Dinh mà nhìn về phía biển, nơi ấy là quê hương, nhưng quê hương cũng đang bời bời lòng dạ. Quê hương ơi, một mai sẽ lại ngập tràn tiếng cười yêu thương.

                     Từ Bạch Dinh tôi bám gió mà chạy lên ngọn hải đăng, cây đèn biển đẹp đến nao lòng, thứ ánh sáng khiến cho Vũng Tàu như một người thủ kho giữ gìn những điều hoài cổ. Bên những quanh co dốc lên, những lùm cây khẳng khiu đã bắt đầu xanh da thắm thịt đón những giọt ngọt từ vụng dại đầu mùa cơn mưa chiều qua.

Tôi thường đến nơi này vào những lúc cõi lòng chật chội. Từ đây có thể bao quát được thành phố dưới kia, và đặc biệt có thể dõi mắt về phía biển từ vị trí của một người khổng lồ. Dưới chân tháp đèn, chẳng còn bóng dáng các thiếu nữ từ nơi xa về đây chụp những tấm hình kỷ niệm. Tôi như thấy đâu đây còn vừa mới những bàn tay ấm, tôi như thấy quanh đây vừa chợt hiện những đôi môi cười. Có thể thứ ánh sáng cứu tinh của cây đèn biển đã giúp trí não tôi lạc quan hơn. Nó là mắt biển, nó luôn thắp lên trong con người ta những niềm hân hoan hi vọng.

                   Màn đêm rồi sẽ tan bởi những chớp sáng linh hồn, cây đèn biển thực sự đã dẫn dắt tôi về với bình an. Rồi đại dịch sẽ mau qua, rồi những nụ cười lại nở hoa, giống như con tàu tôi mỗi khi hành trình trở về đất mẹ. Tôi đứng lặng đi, cứ thế nhìn về phía biển, nhìn xuống thành phố, nhìn về phía những nụ cười đang sắp sửa. Con đường em nắng. Con đường em mưa. Con đường em gió. Con đường ban trưa. Này con đường vắng. Nào thôi mù tối. Này con mắt lội, đợi lời thiết tha? Này đôi môi hoa. Xin đừng, khép lửa. Nụ cười. Bay xa. Môi cười, xinh hoa.

Ảnh minh họa: Trung Vq

Bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.