Ngoảnh mặt mà trăng

827

Chẳng còn bé thơ mà vòi vĩnh kéo quân. Chẳng còn non tơ mà thùng thần sư đình. Chẳng còn nữa cho mình năm cánh sao lung linh tỏa hội. Vậy nhưng, vào mỗi đêm bầu trời tỏ vội, viên mãn dung dăng, tôi thấy mùa rằm bật sáng, thấy ánh đèn của mẹ lấp loáng. Thấy mình ngoảnh mặt mà trăng.

                   Những mùa trăng ấy xa rồi, xa như tiếng trống ếch rộn ràng trung thu, xa như vang vác ăn sương cò vạc lả vào giấc ngủ, xa như quả đu đủ chín trộm vườn bà. Những mùa trăng ấy xanh ngời, xanh như trái bưởi trẩy vội sau nhà, xanh như lem nhem bọn trẻ con thò thòa lỗ mũi, xanh như bầy trâu hiền lành dúi dụi, xanh đồng lên cỏ chiêm bao.

Ảnh: Nguyễn Trí

 Trăng ơi trăng mày non bao nhiêu trời? Thu ơi thu mày vợi bao đêm vời? Xưa ơi xưa thằng Cuội già hớn hở, nó mặc trâu ăn lúa, nó mặc cha ời ời, nó mặc ai thưa chú, nó kệ ai rù rì, nó ngủ khật ngủ khì để tôi lật lớn đật khôn. Ngoảnh mặt òa trăng.

           Quê xưa nghèo, quê xưa đìu hiu, bởi vậy chiếc đèn ông sao mẹ làm làm cho vào mỗi dịp trung thu là một món quà vô giá. Nó như một kỷ vật vô hình vẫn lung linh hằng đêm trong tâm tưởng, soi rọi biết bao mùa thức thổn nhà quê. Tôi nghĩ chiếc đèn mẹ làm cho phải lớn bằng 5 chiếc đèn ngoài hiệu bán, các cánh sao được ghim lại bởi những nan tre mềm mại, sau đó được dán giấy xanh đỏ và phết hồ. Mỗi đêm trung thu tôi xách chiếc đèn của mình ra đường và kiêu hãnh trước đám bạn quanh nhà. Chẳng có ai cả, chỉ có tôi mới nổi một gia tài kếch xù như vậy. Lúc đó hồn tôi bạt gió bay theo xa lơ xa lắc kẻ Cuội, thân Hằng.

Thôi thì nay là ngày trăng đầy, Ừ thêm mai thì ngày trăng vây. Trăng đầy mấy chốn, trăng vây mấy vùng? Ở đâu trăng tròn, thời nào trăng náu? Tôi học đâu dăm ba điều láu táu, của kẻ Cuội già, mê mải mà trăng.

Đi giữa cuộc đời lớn khôn, bẻ đôi vài câu ca dao tục ngữ, khi nào bọn người lớn cũng mải mê bận rộn. Và tôi, sao tránh khỏi những đần độn yêu thương. Thú thật, mỗi khi thu về, ấu thơ hành lạc trên những con đường xanh đỏ tím vàng, lung linh mùa màng trảy hội, những đầu ông sư tồi tội, những mặt nạ thằng hề lấm lem chật chội, tôi lại ước mơ thênh thếnh bé nhỏ ngày xưa. Muộn màng mà trăng?

       Ở đâu nhỉ mà nay đã già, thương đâu nhỉ mà chiều đã tà? Cứ nhớ mỗi lần mẹ cặm cụi ngồi làm cho tôi chiếc đèn ông sao mà run rẩy chống sào. Chống sào qua đâu? Chẳng phải là đang đẩy sào qua những mùa ký ức, con sào thì ngắn, ký ức thì dài. Cặm cụi mà trăng…
              Có lẽ ở đời thương yêu nhất là những lần ngoảnh mặt. Trách móc nhất là những lần ngoảnh mặt. Hận thù nhất cũng là những lần ngoảnh mặt. Quay lưng ồi ội vầng trăng?
(Sơn dầu: RuBy)
Khi tôi than thở những dòng này, khi tôi trăn trở những ngày này, khi ai hăm hở những mùa này, nghĩa là yêu thương còn đang ở lại. Bụi bặm mà trăng?
Thôi thì khuya một vầng đã tà, thương thì thôi một ngày đã ngà, trung thu run rủi những xúc cảm của một đứa từng là bé thơ.
               Bé thơ nay khác rồi. Cưng nựng nay khác rồi. Mẹ ơi! Con ngồi con đợi, con vót tre nan, con lập làn trưa vắng. Để mà nhớ đắng, để mà quên bùi, để sập để sùi tuổi nhỏ, thương yêu bỏ ngỏ, mùa màng gửi gắm một thằng Cuội điên. Này thằng Cuội điên, nay tao đã già, mày thành trẻ nhỏ, mày đừng to tỏ vài đêm hôm rằm, mày có lăm răm đầu thăm cuối thắp, mày đừng ngơ ngắc, vài nẻo đêm bằm. Ơ kìa Cuội nằm, thồi thội mà trăng. Ơ kìa thằng Cuội, ngoảnh mặt mà Trăng?
Hồ Huy
Đừng ước nữa tôi chỉ muốn làm một điệu khèn thôi để nhảy nhót những tháng năm này, giữa vùng trời này.

Bình luận