Ngẫu hứng Hà Nội phố

417
Đêm Hà Nội. Ảnh: Nam Tròn

Bất chợt một chiều tháng 10, tôi chạm bàn tay mình vào mùa thu Hà Nội… Có người sẽ cười nhạo tôi, bàn tay làm sao có thể… ? Bạn tin không ? Nhắm mắt lại đi, tôi sẽ chỉ cho.

            Chẳng phải ngẫu nhiên mà người xưa thường nói : “đôi bàn tay như gắn liền với tim”. Tôi không phải nhà khoa học để giải thích cặn kẽ rằng các mạch máu ở đầu ngón tay nối với tim ra sao, hay có bao nhiêu dây thần kinh tập trung ở đó. Tôi, chỉ đơn giản là cảm xúc!

Người ta cũng nói “ đôi mắt là cửa sổ tâm hồn”. Trời phú cho tôi một “cửa sổ” đơn sắc nên kém long lanh. Bởi thế mỗi lần chật căng cảm xúc tôi thường nhắm mắt chăng? Tôi nhắm mắt để chạm tay mình vào đầu thu Hà Nội. Đâu đó bên tai, Ngẫu Hứng Phố của nhạc sỹ Trần Tiến xôn xao từng nốt nhạc…

Hà Nội vào thu. Ảnh: Vu Nguyen

“Hà Nội cái gì cũng rẻ, chỉ có đắt nhất bạn bè thôi
Hà Nội cái gì cũng rẻ, chỉ có đắt nhất tình nguời thôi

                 Tôi ngỡ ngàng trước một sự thật. Câu mở đầu bài hát sao lại thản nhiên, tưng tửng và “rất đời” đến thế. Người tiêu cực sẽ bĩu môi “Hà Nội chả có thứ gì rẻ, chỉ có tình người vô tâm bạc bẽo nên hiếm hoi, đắt đỏ thôi”. Người tích cực sẽ mỉm cười “đúng là bạn bè trọng nhau ở cái tình quý giá và đắt đỏ”. Hà Nội không thanh minh, Trần Tiến không giải thích, cũng chẳng ai thắc mắc làm gì…

“Hà Nội cái gì cũng buồn, buồn thuơng đến thế mùa thu ơi
Hà Nội cái gì cũng vui, rủ nhau ra phố bia hơi vỉa hè

Hà Nội của tôi đây rồi, mùa thu của tôi đây rồi! Chợt buồn đấy, chợt thương đấy mà lại vui ngay được. Hà Nội giấu nỗi buồn vào cơn say hay chỉ đơn giản là tìm phút thảnh thơi cùng bạn bè bia hơi trà đá?

Hà Nội…mùa này… Ảnh: Vuong Nguyen Quoc

                  Hà Nội của tôi là dòng sông ký ức tuổi thơ, phố mùa mưa dăm bảy đứa nô đùa lội nước. Hà Nội của tôi là mùa đông thơm mùi ngô nướng xém quán ven đê. Hà Nội có khi u hoài tựa thiếu nữ ngày vụng dại. Hà Nội còn là mẹ tôi một đời vấn khăn nâu sồng, bạc manh áo cũ… Hà Nội gần gũi quá nhưng sao mà day dứt thế: “Thương con mắt đỏ thờ chồng”?

Chỉ dăm ba chữ đã tạc lên chân dung người phụ nữ Việt nam điển hình. Đâu chỉ vậy, ở đó còn có cả hồn cốt một nhân cách. Đằng sau đôi mắt đỏ ấy là một nỗi đau, sự chịu đựng, đức hy sinh và trái tim nhân hậu… Mẹ đã dành suốt cuộc đời mình để khóc cho cả ba người: cho con mồ côi, cho mình góa bụa và cho chồng đã khuất. Ngôn từ đạt tới đỉnh cảm xúc!

           Hà Nội ồn ào, bụi bặm nhưng Hà Nội cũng rất trong trẻo thanh bình. Thế mới biết giá trị của phút thư thả hiếm hoi bên gia đình người thân. Hà Nội lắng lại, dịu dàng hơn khi ngắm Hồ Gươm. Bởi chăng “ Hồ Gươm xanh như mái tóc em xanh”?

Ảnh: Học Phạm

Hà Nội rét ngọt tạo thành cái cớ để cho “êm ái bàn tay anh”. Thân thương quá đỗi! Hãy tưởng tượng sớm đầu đông, được ủ tay mình trong một đôi tay khác, người ấy nhẹ nhàng đưa lên miệng thổi tan giá lạnh bằng làn hơi ấm nóng. Lòng người sẽ chật căng hạnh phúc!

                      Nhưng rồi, Hà Nội lại khiến ta khóc thầm, thèm rúc vào lòng mẹ ngày thơ dại. Như một phản xạ tự nhiên, chạy lên thang gác tìm bóng dáng quen, chợt sững : “bóng mẹ còn đâu”. Thứ gì đó đang nghẹn nơi nhịp thở! Hà Nội đau câm nín có phải vì lý do “người ta yêu dấu đi không trở lại”? Vết sẹo tuy không lớn mà sâu! Hai câu cuối cùng của bài hát làm tôi trăn trở mãi:

“Hà Nội đầu ô, một chiều đầy gió, một nguời không nỡ quay về
Hà Nội lòng tôi, giấc mơ xa vời của nguời xa quê

Hiểu như thế nào cho đúng ý tác giả đây? Một người xa Hà Nội đã rất lâu rồi nhưng chẳng nỡ quay về vì sợ chạm vào vùng ký ức xa xưa, sợ chạm vào vết thương cũ tuy liền da thịt mà vẫn nhức nhối mỗi khi trời trở gió. Hà nội tựa giấc mơ xa vời, mơ thôi… đừng chạm vào, tan mất! Hay một người xa quê rất lâu rồi, gắn bó cùng Hà Nội, yêu nơi này như quê. Một chiều đầu gió, ngập ngừng không muốn rời đi?

Dù hiểu theo cách nào, cuối cùng đều có lý.
Rủ rỉ thì thầm mà sức mạnh ghê gớm lắm.
Bởi vì :

“Ai ơi sống gửi thác về

!

Bùi Thu Trang
Chấp nhận thương là chấp nhận sẽ đau sau tất cả chỉ thứ tha còn lại người nào sẽ ở đây, người nào đi mãi chỉ khác ở cách yêu và níu giữ một chân thành.

Bình luận