Ngã lòng cô bún ốc

426

            Về quê là cái hứng của những kẻ xa quê, dân tha hương. Lê la là cái thú của bao kẻ đặt chân về thăm quê. Chẳng cần đi Tây về thì hắn cũng đã là kẻ lê la hàng quán. Mòn mông trên chiếc ghế nhựa nhỏ bên hàng miến lươn Hàng Hành, khấp khểnh ngồi bê bát phở vỉa hè Hàng Trống, sệ bụng vì hai bát bún ngan Lý Quốc Sư, dạng chân bên bát cháo, đĩa lòng lợn luộc Hai Bà Trưng…

Ô kìa cô hàng “Bún Ốc”!

– Làm ơn cho dừng lại ở đây đi anh tài ơi.
– Sao anh không đi Bờ Hồ nữa à?
– Thôi, dừng ở đây được rồi.

Anh tài làm sao có thể đoán được cái thèm “chảy nước dãi” khi ánh mắt kẻ về quê liếc qua cửa kính, va phải đôi quang gánh ẩn hiện trong mây khói bốc lên từ nồi nước dùng của cô hàng “Bún Ốc”. Hắn xuống xe taxi, để lại trên xe cái mùi nồng nồng, hôi hôi, ẩm ướt của chủ xe, của xe, của hàng ngàn khách lên xuống. Hai mắt hắn căng phồng có khác chi hai con ốc bươu luộc, nhể lột trần để lồ lộ trên đĩa sứ.

Cô bé chủ gánh bún ốc chắc chỉ mới qua tuổi trăng rằm đôi ba xuân. Cô ngẩng mặt nhìn hắn sao không mời chào một câu. Người lạ thì cũng là khách hàng chứ.
Hắn tiến thẳng đến sát gánh hàng, mắt không rời hai bát tô ốc, một vặn, một nhồi.

Sơn dầu: Phạm Xuân Trung

– Ngồi đây được không em?
– Dạ được.
– Cho anh xin một bún ốc, không mì chính, thật nhiều ốc.
– Vâng! Ốc lẫn hả anh? Có sườn? Có mắm (tôm)?
– Cả ốc to và nhỏ, có mắm tôm, không sườn.

Cái mùi nước hoa nồng nặc, cái mái tóc đánh kiểu chào mào, cái áo hoa cà li ti màu tím của hắn làm cô bán ốc bị sốc hay sao mà mắt liếc lên, nhòm xuống, tỉ như hắn từ trên trời rơi xuống.

Mời anh ạ!

Hắn nhặt những cọng rau tía tô, rau ngổ, chọn mấy vòng xoắn tít hoa chuối, nhón một thìa ớt xào bỏ vào bát. Bóp nhẹ một quả quất xanh. Ngoáy, đảo, trộn. Có khác chi gì dân chuyên ăn lê la hàng quán?

                               Cô bé bán hàng mới duyên làm sao. Mắt cô cũng đen đen, xanh xanh màu lưng vỏ ốc nhồi luộc. Cô vẫn liếc hắn như kẻ trở về từ nơi xa lắm. Hắn biết cô bé đã nhìn (trộm) cái mái tóc chào mào vàng hoe khác người cứ vểnh lên cụp xuống, xì xụp bát bún ốc. Ốc vặn, ốc nhồi cắt đôi, cắt ba hắn chén sạch.

– Làm ơn cho xin tô nữa. Cũng như tô trước.
Hắn chén hết sạch hai bát tô. Người đâu mà ăn tham vậy. Chẳng để lại một thìa nước dùng trong bát.

– Ôi ngon quá. Của anh hết bao nhiêu?
– 70 ngàn ạ.
– Hai bát cơ mà. Lại thêm ốc nữa.
– 35 ngàn một bát thôi. Ốc thêm khuyến mại để hôm sau anh lại hàng em.

Ảnh: Đào Phi Cường

, thế chứ. Cô bé mở lòng rồi đấy.
Cảm ơn em. Cảm ơn hai bát bún ốc, không đậu phụ, không mì chính, không sườn, có mắm tôm, hắn rời cái bàn ăn nhỏ gọn, chia tay với lọ dấm tỏi, bát ớt xào ăn cay thấy mồ. Chào cô bé bán hàng. Đưa tay quệt ngang bờ môi nóng hổi. Cảm giác thoang thoảng mà chòm râu cố giữ lại của mùi mắm tôm nguyên chất Hà thành.

                              Quay lưng lại cô bún ốc là chạm mắt vào gốc cây xà cừ bên hè đường.

Đâu phải vội nhẩy lên taxi làm gì. Hắn lững thững, bước trên vỉa hè, những viên gạch lát vội, lát ẩu không chịu nổi một mùa mưa lụt, vênh lên, khấp khểnh như răng bà lão, nhưng cái “sướng” lại dâng lên trong lòng hắn như vừa làm được một điều kì diệu.

Cô hàng bún ốc thế mà xinh đáo để.

Đào Phi Cường
Đôi khi con người cố làm cuộc đời phức tạp thôi chứ muốn nó đơn giản hơn đôi cốc bia, đĩa lạc rang, con mực nướng và những câu chuyện đời như lịch sử chiếc cốc thủy tình có bọt, những bìa trang sách, chuyện những nhân vật trong thơ... thì 2-3 tiếng trong cuộc đời trôi nhẹ nhàng lắm.

Bình luận