Mùa hoa nhớ

“Ai hái giùm ta hương bưởi với. Đêm đêm hương vẫn toả tình thầm. Ta muốn niềm vui gieo trong mắt. Mỗi người là một ý xuân tươi”

576

Có mùi hương nào còn thức mà vừa bước xuống xe tôi đã thấy nó ùa vào mình nồng nàn, mơn man, dịu ngọt. Đúng rồi! Hương bưởi! Chao ôi mùa hoa nhớ!

                        Đứa bé hai tuổi được mẹ bế trên tay, ngỡ ngàng nhìn tôi với đôi mắt tròn xoe: “Gì thế hả mẹ?”. Tôi chỉ cười: “Yêu con quá cơ”. Đứa bé lại choàng tay vào cổ mẹ hôn tới tấp. Hương bưởi ngập ngừng, líu ríu theo sau mỗi bước chân.

Một mùa xuân nữa lại về. Tôi đếm tuổi mình lặng lẽ. Năm nay trời cứ ẩm ương mưa nắng thất thường. Tôi bồi hồi trước những nụ mầm mở mắt từ những cành cây trơ lá. Chỉ sau mấy ngày, chúng như những ngọn lửa hồng tía thắp sáng một góc vườn.

           Những thửa ruộng náo nức mùa mạ non trải dài suốt triền đê những dải lụa xanh mềm. Những quả gấc chín đỏ trên giàn trông như những chiếc đèn lồng treo lửng lơ kiêu hãnh. Và ở kia, loài hoa tôi yêu màu trắng đang bung nở, bắt đầu một vài cụm trắng chênh chao.

Lấp ló sau những chiếc lá non xanh mỡ màng là những nụ hoa bé xíu hình bầu dục như những chiếc khuyu áo cách điệu kết thành từng chùm, màu lục nhạt. Những nụ hoa lấm tấm lớn dần, nép mình vào tán lá. Bông hoa năm cánh màu trắng. Nhìn qua tưởng bông hoa mỏng manh lắm nhưng không, năm cánh hoa trắng tinh khôi rất dày dặn.

                        Lúc đầu những cánh hoa khép lại. Cánh bung nở từ từ rồi từng cánh lần lượt vươn thẳng để lộ nhị vàng lấm tấm phấn mịn tựa như những tia nắng mùa xuân sà vào ôm ấp lấy nhụy. Phần chính giữa nhô lên là nhuỵ hoa màu xanh và sáng ướt như những hạt ngọc lục bảo. Dần dần, năm cánh hoa cong lên một cách duyên dáng, mềm mại như một thiếu nữ toả hết những đường nét xuân sắc, ngọc ngà, trinh trắng của mình giữa trời đất.

Thuở nhỏ, tôi thường cùng lũ bạn nhặt những bông bưởi trắng để xâu vòng tay, vòng cổ và làm vương miện. Tôi nhớ nhất là cảm giác sau lúc ngủ dậy bước chân ra vườn chợt ngỡ ngàng, ngẩn ngơ khi bất ngờ nhìn ra vườn bỗng thấy hoa bung nở trắng xoá từ trên cành đến dưới mặt đất. Lúc này nhìn hoa bưởi như một đám mây trắng tỏa hương xuân nồng nàn đang giăng mắc giữa bầu trời hoặc đang sà xuống khu vườn.

           Đứng giữa vườn cây yên tĩnh mà thỉnh thoảng chợt giật mình, lòng thì bâng khuâng đến lạ khi có làn gió nhẹ đưa từng loạt hoa “rây rây” dưới chân hay đậu khẽ khàng trên mái tóc buông dài hoặc lên bờ vai mềm mại, mỏng manh. Hương thơm ấy cứ quấn quýt, ngập tràn cả không gian, ôm ấp mơn man đôi môi hồng thiếu nữ.

Những hạt mưa xuân nhỏ li ti đọng trên những cánh hoa tinh khôi, trong trẻo sao thương mến vô cùng! Ngày ấy, bà ngoại thường đun một nồi nước lá chanh, sả, bồ kết, lá đại bi để gội đầu. Đến những ngày đầu xuân, bà thường bỏ thêm một nắm hoa bưởi thơm lừng vào nồi.

                        Ngày ấy, tóc mẹ và tóc tôi đều đen, dài chấm gót. Kể cả ngoại tôi lúc ấy 60 tuổi nhưng tóc bà vẫn dài, đen nhưng nhức, chỉ có rẽ tóc mới tìm ra đôi ba sợi bạc. Không những thế, bà còn cẩn thận hái từng bông bưởi từ trên cây xuống để ướp vào nồi chè đậu xanh thơm phức, thanh ngọt hay ủ vào những thanh mía nướng ngọt lùi. Đến khi, tôi trở thành nữ sinh cấp ba, tôi lại càng yêu hơn màu hoa bưởi ấy.

           Tôi yêu những vần thơ da diết, nồng nàn mà rất đỗi dịu dàng trong bài Hương thầm của Phan Thị Thanh Nhàn. Tôi yêu ngăn bàn của tôi hơn vì ở đó luôn giữ cho tôi những bông bưởi trắng muốt thơm lừng khi mùa xuân bắt đầu gõ cửa! Đến tận bây giờ từng trang vở học trò thuở nào vẫn còn xao xuyến, bâng khuâng và nồng thơm dịu ngọt những bông bưởi ép của ngày ấy.

Chẳng cần hẹn, cứ vào độ tháng ba khi trời đất đang dạt dào nhựa sống, hoa bưởi lại nồng nàn ngát hương. Tôi lại thì thầm ước nguyện:

“Ai hái giùm ta hương bưởi với. Đêm đêm hương vẫn toả tình thầm. Ta muốn niềm vui gieo trong mắt. Mỗi người là một ý xuân tươi

                         Hoa bưởi bình dị, dịu dàng mà thanh cao, nồng nàn, tha thiết cứ thế như thể vô tình mà hữu ý, hoa bưởi đã trở thành niềm thương nỗi nhớ của biết bao người về tuổi thơ, về quê hương, gia đình, tình yêu lứa đôi… Những ca từ sâu lắng trong nhạc phẩm Nhớ mùa hoa bưởi của nhạc sỹ Đức Liên mà nghệ sỹ nhân dân Thu Hiền thể hiện thấm tháp vào tôi một nỗi bâng khuâng mùa hoa nhớ:

Chẳng phải vô tình, em nhớ tháng ba. Nhớ về anh, nhớ mùa hoa bưởi. Cánh hoa rơi lòng em bối rối. Chút hương thầm làng bãi lan xa...

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.