Một vài xưa ngày con đường quen

1074
Những chiều mưa chủ nhật. Sơn dầu của: Lê Chánh

            Dẫu phải nói lên lời “Tạ Từ” thôi đợi, thôi chờ, để gió bay ta sẽ ngủ. Dẫu phải yêu thương thêm một lần tạ từ, yên giấc nhẹ hơn mây, để ta biết ngày hôm nay đã hết. Một vài xưa ngày con đường quen.

           Những con đường hoa lệ Paris, những con đường phải gió, phải nắng, phải mưa, phải lụt lội, phải run rẩy những ký ức quê nhà, phải mỏng manh loanh quanh luẩn quẩn những mùa màng thơ ca. Ai mà biết được con đường dài hơn một câu thơ, ai mà biết được con đường ngắn hơn một hồn thơ và ai mà biết được “Tạ từ” len lỏi vào thơ.

Ta gói những kỷ niệm xưa
Khâm liệm một cuộc tình chết yểu
Đêm mưa ướt lá
Thu vẫn chưa về để tiễn hạ bơ vơ
Ta khóa chặt những giấc mơ dần tắt
Mắt nhìn ngọn lửa leo lắt
Sau cánh cửa lò hỏa táng
Ta tìm nửa vầng trăng khi trời vừa hửng sáng
Chỉ nhặt được những hạt dương tàng hình
khoác áo bóng mây

                                    Đó là những con đường ngơ ngây, buồn phiền mà không ít rạo rực bên triền trong trẻo. Những con đường lặng thinh, một vài cũ xưa, một vài hình hài, một vài ảo ảnh, hay còn có cả những ảo giác muôn loài. Hình như nhớ, hình như thương, hình như khóc, hình như ngờ vực, hình như tủi thân, hình như bất tận, hình như xưa ngày con đường quen…

Sơn dầu của Nguyễn Sơn

                                 Thơ chìm xuống, thơ bay lên, nhưng thơ lại không dám hú hoan như sói hoang ngang tàng, nó ve vãn, nó mơn trớn, nó tự kỷ, nó nép vào những đêm trăng làm tội làm tình ánh sáng. Thơ chếnh choáng, thơ lênh loáng, thơ bảng loảng như thứ màu tội tình tạ từ của một đêm chùng saxophone. Thơ hôn mê, thơ bất tỉnh, thơ còn chẳng biết mình là ai. Là ai để làm gì, là ai để vui gì, là ai để buồn gì và là ai để mà tạ từ, hay chỉ quên một con đường quen?

Để ngừng đợi ánh sao lên khi mưa ngã nhào
cửa sổ
Đêm sẽ dài và bình yên trở lại
Hồn sẽ tắm cơn mưa đầy cỏ dại
Ai sẽ hái quả ngọt
Tặng hồn ai?

                                        Thơ có lúc vụng dại nhao nhác một lời trối trăn, thơ có lúc dỗi dằn đứng sau một vài cánh cửa. Thơ đóng sầm những ngả lòng vị kỷ để mở ra một con đường ban mai tinh tú thiên đàng. Tặng hồn ai? Một vài xưa ngày con đường quen? Hay thơ chỉ cho riêng mình một khúc “Ru đêm”?

Ngủ đi thôi,
Vầng trăng khuya còn khuyết
Rằm còn xa, ai mải miết cơn mê
Ngủ đi thôi,
Khăn yếm nặng câu thề
Ai đó đi rồi, ai tái tê chờ mộng.

Ở những chốn nông sâu ngoài kia, nơi có những cánh trời mở rộng, nơi có những băn khoăn nhiễu động, đã dự cảm một vài cơn mê, đã về đi tôi, đã về đi ai, đã về đi những thổn thức đường dài. Những thanh âm cung bậc của thơ thì nhẹ mà nỗi lòng người thơ cứ trăn trở mãi khôn nguôn. Quả là một cuộc tự hành xác mình trên con đường kiếm tìm chẳng chút bình yên.

                         Đã có nhiều lần tôi gặp, đã có nhiều lần tôi hay, đã có nhiều lần tôi đọc “Tạ từ” như gió thoảng mây bay. Những đường thơ thô mộc, những ngõ thơ trần ai và hồn thơ như một tiếng thở dài của kẻ đa mang trót dấn thân vào trò chơi sáng tạo. Người ta say thơ, người ta ngả nghiêng thơ, người ta ăn nằm thơ và Đào Phi Cường thì vụng dại thơ. Bởi vậy mà “Tạ từ” như một lời yêu thương của kẻ đãng trí, một vài xưa, một vài quen, một vài quên…

Thơ ấy đôi khi phải khiến con mụ đời run rẩy, thơ ấy nhiều khi khiến cô hồn đời lung linh và thơ ấy thường khi khiến những tội tình người thơ cao vút, rống riết, hoan siết đi tìm những bến đáp cho đôi cánh lòng bao dịp tả tơi. “Tạ từ” vì thế như một tiếng rên tha thiết giữa trăm ngàn vật vã ưu tư nỗi mình.

Tháng Chín
cọng rơm vàng
rơi…
nằm đợi
nửa vầng trăng về
gom ánh sao
tưới đê mê đêm trắng

 

                    Tôi chậm chạp bước vào tháng Chín. Vội gì đâu những lời nhau tạ từ. Thương gì đau những lời quên tạ từ. Yêu gì sâu những lần Say ánh trăng rơi. Có đôi khi những tưởng hồn thơ mệt mỏi, tình thơ tan tác, người thơ phiêu dạt, vậy mà một ánh trăng rơi lại như một cánh bay lấy đà bươn lên từ vực sâu để tìm đến huyền thoại những mùa trăng vĩnh hằng.

Ta mang mảnh tình còn lại
Ném vào ánh trăng của huyền thoại ngày xưa
Trăng vỡ tan
Mảnh rơi nhịp cầu gỗ
Mảnh đậu mặt sông
Để con thuyền trống bồng bềnh
Bồng bềnh

Những nỗi buồn tím ngắt, những nỗi buồn hai hàng nước mắt, ôm đôi bàn chân héo hắt, đã bao giờ thôi bước hụt yêu thương? Những mảnh trăng vỡ tan, những mảnh rơi nhịp cầu, những mảnh rơi lòng sầu, hình ai hay bóng đổ, ta muốn trốn vào những vòng tay tình ái, những mảnh trăng rơi tê tái, để vẹn nguyên một “Tạ từ”. Để vẹn nguyên bừng tỉnh, một cuộc đời mong manh.

                                    Dẫu vậy người thơ Đào Phi Cường vẫn cứ hồn nhiên ngồi trên chiếc bánh xe, cứ lăn mải miết về những miền vắng lặng, những sân ga bến đời còn chong đèn chết lặng, những xóm thưa, đường vắng nhạt nhòa. Đó là một cuộc lần hồi ký ức, không một mảy may ngờ vực. Như cất lên từ trong tiềm thức: một vài xưa ngày con đường quen

(Cảm xúc khi đọc “Tạ từ” của Đào Phi Cường)

Hồ Huy
Đừng ước nữa tôi chỉ muốn làm một điệu khèn thôi để nhảy nhót những tháng năm này, giữa vùng trời này.

Bình luận