Hoa mùa thi

8467

“Mỗi khi hoa mùa thi về, trong em dâng trào nỗi nhớ, cánh hoa lặn vào trang sổ, vần thơ tuổi đời học trò..” Cảm xúc ngọt ngào ấy tình cờ đến với tôi một đêm đã xa lắm những mùa thi.

Lên ca lúc 00h, đi qua vùng biển này sẽ không có sóng điện thoại, tôi tự nhủ với mình như vậy. Nhìn vào hải đồ, lướt qua một lượt màn hình rada, tôi chậm rãi châm một điếu thuốc và hút một hơi dài để nhâng nháo với bóng đêm.

Bầu trời tháng năm không tối đen mà sao sa trắng lòa trước mặt, đâu đó có vài làn mây ướt bay ngang qua phía mũi tàu dập dềnh sóng bạc, bầy mòng biển rối rít góp cho đại dương vài tiếng đập sóng yên lành. Tôi buông khói để biết mình đã qua cơn ngái ngủ, rồi tiện tay bật chiếc radio dò tìm tiếng mẹ.

Tôi bất ngờ để bắt đầu cho những cảm xúc vuốt ve khi tình cờ đài đang phát bài hát của cha tôi Hoa mùa thi. Bài hát chỉ còn nửa cuối lẫn trong tiếng nhiễu loẹt xoẹt vô tuyến.

“…Nhớ mãi một thời đã qua, tuổi hoa ấm nồng trang sách, mái trường nơi bao thân thiết, cho em kỷ niệm một thời, hoa mùa thi đỏ rực trời, cháy trong lòng em nỗi nhớ, bạn bè bây giờ muôn ngả, nhớ nhau tiếng nói nụ cười, bạn bè bây giờ muôn ngả, cho em nhung nhớ một thời…”

” Phượng không thơm, phượng chưa hẳn đã là đẹp, nhưng phượng đỏ và phượng nhiều, phượng có một linh hồn sắc sảo mênh mang. Phượng không phải là một đóa, không phải vài cành; phượng đây là cả một loạt, cả một vùng, cả một góc trời đỏ rực. Mỗi hoa chỉ là một phần tử của cái xã hội thắm tươi; người ta quên đóa hoa, chỉ ngó đến cây, đến hàng, đến những tàn lớn xòe ra, trên dậu khít nhau bằng muôn ngàn con bướm thắm. Màu hoa phượng chói lói, sinh sống như sắc máu người. Ấy là lời kêu kỳ bí của mùa hè; trong nắng chói chang, mùa hè thét lên những tiếng lửa…”

Hoa mùa thi của nhạc sỹ Hồ Thùy không hát về nỗi buồn nhưng lại chạm đến vùng cảm xúc dễ làm con người ta thảng thốt, như cảm giác rơi tự do từ ngút ngàn không gian. Nỗi tâm tư của biết bao thế hệ thầy trò là nhiều tiếc nuối, về những năm tháng “bụi phấn hương tay” rồi sẽ biền biệt một đi không trở lại. Người nghe có cảm giác đang trườn lên cảm xúc mà càng giãy đạp thì khối cảm xúc ấy lại bám riết, và hẳn là dư thừa thanh âm, vạm vỡ sắc màu chưa kịp gọi tên cứ vồn vã dâng lên như một mạch ngầm bất tận. 

Đêm cứ trôi đi và ngoài kia những con sóng cuộc đời vẫn mơ hồ nhấp nhổm. Tôi lại thêm một lần tự hỏi cuộc đời mỗi con người có bao nhiêu khoảnh khắc mùa thi như thế. Dường như ai cũng muốn ở mãi trong không gian và thời gian học trò. Những thời khắc yêu thương nhất lại thường làm con người cảm giác ngắn ngủi và vội vã nhất. Phải chăng hoa mùa thi đã chạm đến nỗi buồn dịu dàng.

Bài hát đẹp như một cánh hoa đã lặn vào trang sổ và thổn thức nhiều mùa thi nhắc nhở thầy trò . Đâu đó những câu thơ còn chưa tròn vần, những tiếng ve vắt kiệt đam mê, cho đến khi ngày hè tàn lụi vẫn rạo rực giục màu hoa nhung nhớ một thời.

Chúng ta phải chấp nhận một sự thực luôn hiện hữu khi tháng 5 trở về, đó là nhiệt thành phượng vĩ, là rợp trời hoa mùa thi và biết bao bổi hổi bồi hồi. Chỉ có nỗi nhớ thôi thì chưa đủ một khát vọng mùa hè. Tôi nghĩ Hoa mùa thi tự nó đã là một tình ca.

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây