Hai mùa hạ tím

534

Nắng bắt đầu vàng, nắng không còn ngập ngừng, bẽn lẽn như ngày đầu xuân nữa. Miên man, mải miết, lang thang, rong ruổi trên cánh đồng, trên hè phố, xôn xao cùng gió trên vòm lá, để chiều tím…Hạ đã về.

           Hạ về, chở thêm mưa vào nắng, ngàn cây cũng đã kịp thay cho mình bằng chiếc áo dầy dặn và xanh hơn. Hoa gạo thôi rơi, không còn thắp lửa, nhưng cũng kịp trả ký ức và hoài niệm đủ đầy của mình về lại tháng Ba…Nhường chỗ cho màu tím bằng lăng, mùi thơm nồng của hương dâu da, màu đỏ rực rỡ của phượng hồng. Tất cả đang báo hiệu, mời chào rất đỗi thiết tha của Hạ…

                        Hạ về, sông mở lòng đón lũ trẻ chúng tôi nhảy xuống tung tăng bơi lội. Ngày ấy tụm năm, tụm ba vui cười thoả thích. Rồi mấy đứa trẻ chúng tôi lại chạy dài trên triền đê, chỉ trỏ nói cười, đua nhau thả diều dịp nghỉ hè hỉ hả. Nhìn xà lan trên dòng sông Hồng hai ba chiếc nối đuôi nhau chở hàng. Lũ chúng tôi nhảy ùm xuống sông, đón những con sóng tấp vào bờ, đón niềm vui đơn sơ của lũ trẻ.

Nhớ những cái đầu đội nắng ngày hè của thằng Hồng, thằng Quang, cả thằng Huy cùng tôi đổ dế bên bờ đê cháy tóc. Cả những ngày vui bước trên cánh đồng tìm cào cào châu chấu với nhau. Hạ về, nắng nung cỏ thêm màu biếc, để cánh hồng thêm sắc đỏ phai. Cây cứ đắm mình trong nắng, bóng ngả nghiêng theo giấc mơ ngóng cầu vồng.

           Tháng năm trôi, rơi trên bậc thềm chênh vênh, có ô cửa sổ lớp học của tôi suốt mùa hè nắng rủ, nơi sân trường Nguyễn Gia Thiều từng mùa hoa phượng cùng Hạ tím đếm thời gian…hẳn ai không nhớ những vòm trời mây trắng. Vời vợi tiếc nét mực tím vương dấu tay mùa Hạ. Xa rồi, xa lâu rồi những tán bàng xa ngái, xa mái ngói mờ rêu, xa ngôi trường cũ, xa những mùa hoa phượng, mùa Bằng Lăng Tím, xa tiếng ve kêu trốn vào nách lá, tấu vang điệp khúc ru mùa hè…Chúng tôi kể cho nhau nghe cả về câu chuyện Bằng Lăng Tím đã được đọc, để đêm về vẫn còn mang màu tím vào giấc mơ.

                        “Ngày xưa Ngọc Hoàng có mười hai nàng công chúa. Tất cả công chúa, Ngọc Hoàng đều rất yêu quý như nhau. Mười hai nàng công chúa ấy được Ngọc Hoàng đặt tên riêng cho mỗi một loài hoa đẹp nhất. Và các công chúa đều có tên của các loài hoa Ngọc Hoàng yêu thích. Riêng công chúa út sống lãng mạn, ưa thích màu tím, nên được Ngọc Hoàng đặt tên là Bằng Lăng Tím.

Cùng lúc đó ở dương gian, có chàng thư sinh nghèo, thấy hoa tím bắng lăng vừa đẹp, lại vừa dịu dàng. Chàng liền lấy về nhà trồng. Mỗi năm đến mùa hoa nở, chàng chết mê chết mệt với màu tím, đã đem lòng yêu loài hoa ấy. Công chúa út của Ngọc Hoàng, cũng rất say mê văn tài của chàng thư sinh này. Nàng xin phép Ngọc Hoàng được xuống dương gian làm vợ chàng, nhưng Ngọc Hoàng không đồng ý.

           Từ đó nàng công chúa Bằng Lăng Tím sống trong suy tư, nàng khước từ hết lời cầu hôn của các chàng công tử trên trời, không đồng ý một ai. Bằng Lăng Tím ngày càng phai nhạt đi màu tím của mình…còn chàng thư sinh nghèo chỉ yêu và si tình với riêng Bằng Lăng Tím mà thôi…”

                        Bằng Lăng Tím ấy, tượng trưng cho tuổi học trò ngây thơ, trong trẻo, không vết nứt, tuổi đẹp nhất của đời một con người. Đôi khi vô tình, bắt gặp được hoa Bằng Lăng Tím, khoảnh khắc ấy, khiến lòng ta được dịu lại…thầm nhắc một góc đẹp trong tâm hồn, khi tuổi học trò của chúng ta đã đi qua…

Hạ về, Hạ khép cổng trường của ta từ lâu. Đâu rồi tán phượng cùng bằng lăng nghiêng nghiêng che bóng mát? Đâu rồi tiếng guốc xôn xao cùng nụ cười giòn tan người bạn gái? Bồi hồi Hạ về giờ chỉ còn mỗi tiếng ve sót lại và một thời để nhớ…để thương…

           Hạ về… chúng tôi lớn lên mỗi đứa một ngả. Kẻ cuối trời, kẻ xa tít chân mây, đầu bây giờ đã hai thứ tóc. Thằng Hồng đã theo người bà yêu quý của nó về với trời xanh mây trắng, tóc vẫn còn xanh, khi những chú ve còn trốn mình trong đất, chưa cất nổi tiếng ru khúc mùa hè…

Hạ về, tôi cầm trên tay mình hai mùa hạ. Một mùa hạ tuổi thơ đã đi qua, bỏng rát mái đầu, nắng cháy sau lưng, nhưng hạnh phúc nhớ thương lẫn ngập tràn. Và một mùa hạ hôm nay đầy dịch bệnh…

                        Hạ về…Hoa đua nhau nở, chim chóc hoan ca, nhưng lòng lại giống như bài thơ viết dở, phải bỏ ngỏ …Những sợi nắng đan trên ngàn cây, trên những cánh hoa, mà ta vẫn chưa kịp bắt nhịp khi mùa về…chùng hẳn lại. Bởi nhịp sống đang ngưng. Chưa bao giờ trong cuộc sống, con người ta phải trải qua những ngày tháng lo sợ, bất an. Hãy là nỗi đau chung, nỗi khổ cùng. Những ngày tháng giãn cách xã hội. Bất cứ ai trong chúng ta, có lẽ cũng đều không khỏi ưu tư, muộn phiền.

Liệu rồi đây mọi thứ sẽ trở lại bình thường, vẫn đẹp đẽ vẹn nguyên trong cuộc sống? Nhưng hơn hết thảy, chắc rằng, mỗi người trong chúng ta, ít nhiều cũng có cách nhìn trìu mến, yêu thương, trân trọng hơn về cuộc sống. Những ngày tháng giãn cách xã hội, đã tạo ra cho ta cách sống chậm lại, cảm nhận rõ và sâu sắc hơn.

           Nắng trải vàng đi khắp ngả, khoác cả mùa lên sắc lá, sắc hoa. Liệu các em học sinh còn kịp mùa thi. Nếu vắng các em, Bằng Lăng Tím phố dài không còn ý nghĩa, sắc tím bằng lăng chẳng khiến em thơ ngây. Có những thành phố, nơi đại dịch đã cướp đi nhịp sống tự nhiên vốn có. Bao hoa màu phải huỷ bỏ đi vì dịch bệnh. Nhưng toàn dân đoàn kết một lòng chống dịch. Thật tự hào hai tiếng Việt Nam!

Nhất định chúng ta sẽ chiến thắng dịch bệnh. Mỗi người trong chúng ta hãy là một “anh hùng” của bản thân, đừng bao giờ để mình bị nhiễm Corona …Hãy tự bảo vệ mình…Mình vì tất cả mọi người… Tất cả mọi người vì mình…. Rồi chúng ta sẽ có lại được cuộc sống vui vẻ, yên bình, hạnh phúc như trước đây chúng ta vẫn hằng có.

                         Bằng Lăng Tím bồn chồn thương, bồn chồn nhung nhớ. Bồn chồn đến… bồn chồn tím khi đi… nụ cười bằng lăng buồn vắng… Khuya nay mùa về, phố còn ngủ được? Mùa nằm sau lưng phố chẳng thể yên. Chẳng thể chìm sâu, lòng thao thức, dõi mắt vào đêm phố có vui?! Phố thức đêm, phố ngủ ngày. Buồn vương mặt nước, phố buồn vương hương mùa… Bằng Lăng Tím trĩu nặng nỗi niềm. Mai này phố thênh thang giật mình thức giấc, Bằng Lăng Tím về, đến lúc lại đi…

Tôi cầm trên tay hai mùa hạ tím, mùa tuổi thơ, mùa của hôm nay. Nhưng rất tin, những mùa Hạ đi qua đời tôi đầy yêu thương cháy bỏng, của ngọt ngào và cả những tin yêu…

Ánh dương ấy không chỉ là thứ ánh sáng mang lại sự sống cho tất cả vạn vật trên thế gian này, mà nó còn truyền cảm hứng cho chúng ta, để chúng ta nhận ra rằng cuộc sống này thật tươi đẹp.

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.