Chim bay mỏi chiều

503

Chim căng mỏi gió. Chim bay mỏi chiều. Giang hồ phiêu như chim. Đường xa. Thẳm núi. Dúi đầu. Nơi đâu im vắng đường về, nơi đâu đợi một lời thề…

            Từ Khau Phạ Homestay Hoàng buông mắt xuống Lìm Mông. Bản nhỏ đang chập choạng trong ánh chiều man man, khói sương lễnh loãng, bóng trâu vo tròn, bóng người yên thản, bóng lúa tơ đàn, tháng 7 ngồi ngóng mùa vàng manh nha.

Đang thả rông hồn phách gã hơi giật mình vì sự xuất hiện đột ngột của Sùng A Hờ: Người anh em, cà phê tôi xay tôi pha đây, miễn phí đấy, uống thử đi cho vui vui.

Gã hơi bực mình vì có kẻ chen ngang bữa tiệc cô đơn vừa bày biện, nhưng không thể bất lịch sự một cách vô lý, gã mở một nụ cười bình dân: Lấy rượu đi, tôi không khoái cà phê cho lắm.

                    Sùng A Hờ rạng rỡ: Rượu à. Được đấy, nhưng để tối đi, tối uống đổ đèo, đêm uống đổ bản, chạng vạng uống đổ gái Mông gái Thái, gà gáy uống say con ma rừng. Sùng choăn choắt đi ra bỏ lại gã một mình cho hương cà phê vươn vai ve vãn. Nhâm nhấp miệng ly, xôn xoe quẹt lửa, mồi thuốc, đuổi khói lên trời, nheo mắt kẻ một đường thẳng xuống Lìm Mông, cảm xúc trẻ trai của mười mấy năm về trước nhoi nhói trườn về.

Tháng 7 năm ấy gã cập cảng Khâm Châu Trung Quốc, cái địa danh thoáng nghe đã thấy sâu khóc nông cười. Buổi tối gã cùng đám thủy thủ đạp đất say bờ. Lạ gì đám con của thần biển, mỗi lần rung chuông đạp đất là mỗi lần truy tìm chốn ăn chốn chơi, cày tung bất kỳ một mảnh đất nào đến sâu bọ dăm ba tấc cũng phải bần bật nhao lên. Rồi ngày mai, rồi ngày kia tàu anh lẳng lặng ra khơi.

             Nhậu cho tĩ tã oằn èo cả bọn chẳng ai bảo ai, vì mặc định đời còn dài ngu gì mà không kiếm mái. Dừng lại ở một quán xếp hàng mắt xanh mỏ đỏ, mợ tú chăn gà là người Việt xăm xăm đon đả. Hoàng ném chì: Được đấy, thả neo đi anh em.

Em út nhoăn nhoắt kê bàn, bia Vạn Lực, bia Ly Quan được đám thủy thủ phô diễn, xong xóc, lăng lắc, những bàn tay săn sắt thốc ngược vào đít chai, những cái nắp bung lên lặp bặp, bia cười bia nổ bôm bốp, váy xanh váy đỏ vỗ tay lộp bộp, thấm thoắt tình nhân.

Mấy thằng em quay sang gã: Đại ca, chấm em nào thì mặn đi, không lỡ tụi em lại luộc mất…

Gã chậm từng tiếng: Chúng mày vui vẻ đi. Để lại con bé tóc vàng đang ngồi chơi game cho anh. Nhớ! Hạn chế ồn ào, không đùa được với bọn cớm Trung Quốc đâu. Khi có biến tự nhảy vào choảng lẫn nhau vờ cãi lộn say xỉn.

Đợi mấy thằng em yên vị gã khều tay gọi em tóc vàng. Con bé bước đến, vừa ngồi xuống nhìn những hạt mồ hôi líu ríu trên trán gã nó chẳng e dè: Anh, anh vã phải không?

_ Sao em biết?

_ Thì cũng dò sóng và thu sóng như anh thôi, nhưng anh bắt sóng chuẩn đấy, đúng người rồi. Nộp tiền vé rồi vào phòng em. Cơm trắng thì đợi 5 phút em điện thoại người ta mang tới. Trong phòng em chỉ còn cơm đỏ, anh làm tạm mấy miếng chống vật. Anh em cùng chiến tuyến cả, đã nghẹo thì đừng ngại…

Kể từ buổi ấy lần thì Bắc Hải, dịp thì Trạm Giang đâu đâu ở Đại Lục gã cũng gặp Lụa, chẳng có món mặn đâu vì đời thằng nghẹo ưa gì món mặn, hơn nữa câu chuyện về Lụa làm gã thương tình trắc ẩn coi nó như một đứa em. Mà đã có lần Lụa bảo gã kết tình anh em nhưng gã nào dám nhận. Anh em thì gã phải làm được điều gì đó để Lụa thoát khỏi kiếp lưu đầy.

Lụa là đứa con Lìm Mông, năm 14 tuổi đường xa chợ phiên, rượu xòe ngây ngất, lúc tỉnh dậy ngỡ mình chiêm bao, người dưng chảnh mặt, hiểu ra mới biết mình bị người ta bắt, cái tổ quỷ nhơ nhớp xứ người, mua vui đàn ông.

Lụa đã bỏ trốn mấy lần, nhưng trốn đi rồi lại tự tìm đường trở lại. Đã trót ăn cơm đen cơm trắng hàng ngày của quỷ, bỏ trốn vật vã không chịu nổi, một ngày Lụa lấy lưỡi dao lam tự khắc lên cánh tay mảnh mai của mình: Mai này đời sẽ ra sao?

            Mấy năm sau Lụa gom góp tiền rồi tự chuộc mình làm người tự do. Dò đường đánh tiếng quê nhà. Thằng anh và ông bố theo đám người đi đào đá Lục Yên chết phũ vì nghiện, mẹ Lụa mỏi mòn bỏ đi biệt xứ. Ai hay. Ai biết. Lụa lại tìm đến mụ tú bà gốc Việt để làm một đứa gái ngoan của ả. Nhục như con trùng trục. Đoạn tuyệt ngày về.

Lần cuối cùng khi đó đang ở Ấn Độ gã nhận được tin nhắn QQ của Lụa: A Hoàng lâu rồi không thấy anh về Trung Quốc. Lụa nhớ anh lắm. Tiếng Việt Lụa còn chưa tường hết mặt chữ nhưng Lụa biết anh là người tốt, học rộng biết nhiều, anh ngập thế thì chẳng giống ai, phí đời anh lắm, anh gắng buông đi. Có dịp trở lại a nhắn tin Lụa biết, bất cứ nơi nào ở Đại Lục Lụa cũng tìm anh…

                Điếu thuốc quên hút cháy vào kẽ tay, Hoàng giật mình thoát ra hồi tưởng. Mặt gã đỏ gay, đỏ như bóng chiều mê man thung sâu, đỏ như những cửa ải bỏng rát ranh giới thiện lành. Lìm Mông Lìm Thái khác xưa quá rồi, nhiều người đã biết làm Homestay, tiếng Tây ríu rít. Ngoài kia, dưới kia, bạt ngạt xa xa kia, đất Tú Lệ thoắt quanh thoắt co, những con đèo trổ niềm hân hoan vào đất. Những đoạn bậc thang ngân ngất, nương chìa chiệt lúa, ruộng đầm đìa xanh, ngã vào bản nhỏ dạ thương lòng nhớ. Đời ai có vậy, tình ai có vậy, người đâu chẳng thấy. Gã khua tay vào chiều để biết mình đang tồn tại. Gã nện chân xuống đất để biết mình bỏ buông. Gã hít một hơi dài đốt ô xy nở tan hoang lá phổi. Đời ngắn. Đời dài. Kẻ sói. Kẻ nai… Lụa ơi bây giờ đời hết chiêm bao?

Chim căng chùng gió. Chim bay xõa chiều. Giang hồ tăm cá. Đường cha. Bóng mẹ. Quê rừng. Nơi đâu nhấp nhổm đường về. Lâu lâu đợi một lời thề. Người ta khắc khoải: Mai này đời sẽ ra sao…?

Bình luận