Biết lấy tay ai làm lá sen

563

Gió nồm nam thổi từ biển mang  theo hơi nước mát rượi của đại dương ve vuốt thì lá sen non cũng hối hả òa xanh mặt nước.

          Sen vẫn còn ngái ngủ ấp iu búp ngọc biếc xanh nơi đầm nước mát rượi  cũng cựa mình đón nhận tia nắng ấm áp của mùa hè. Để rồi một sớm mai đi qua đầm làng ven chân sóng, ta ngỡ ngàng trước muôn vàn búp  biếc hôm qua hôm kia nay tươi hồng nhuận sắc khoe hương.

Mái chèo khỏa nhẹ sóng sen, cảm giác cánh tay mềm của thanh nữ gượng nhẹ đẩy con thuyền trôi mãi vào cõi  hương quyến rũ đến nao lòng.  Nắng tháng năm chín rực của mùa hè là lúc sen mãn khai, từng búp hồng hàm tiếu bung  nở mặt đầm hoặc trong bình gốm đặt phòng khách.

                        Đi qua khoảng nắng chói chang, gặp đầm sen trắng  lòng chợt hồi sinh. Bao nhiêu cánh trắng phiêu linh tề tựu về đây dâng lên sắc trắng tao nhã  tinh khiết, lòng chợt dịu lại, đứng trước sen lại  ngơ ngẩn bởi vẻ đẹp thanh khiết  thánh thiện đến vô cùng.

Lại nhớ câu chuyện kể của anh bạn nhà văn về ao sen mà có lần mình đã từng đặt chân lên chiếc cầu nhỏ xinh vắt qua ao sen để khách văn bước qua ngắm sen vịnh cảnh. Thật kỳ lạ, ao rộng mênh mông một bên là sen đua nhau khoe sắc, nhưng bên phía ao gần chiếc cầu thì trơ trụi mặt nước mà chẳng có khóm sen nào lan sang.

Duc Ngo

        Ngỡ ngàng khi thắc mắc của mình được nhà văn giải đáp: rằng sen có mạch, mạch sen tưởng mềm yếu nhưng có thể ăn xuyên lan xa hàng mấy cây số vào một mạch đầm nào đấy rồi mọc thành sen. Hình như dù sinh ra từ bùn lầy tanh hôi, sen vẫn tránh xa thói tục, chọn địa linh để trường tổn. Mạch sen cứ âm thầm phát triển và lớn lên

Người đời gọi sen là quốc hoa quả không sai. Bởi sen gắn bó với người như hình với bóng. Ta quên sao được chén trà sen trong sương sớm. Đất trời se lạnh chớm đông, bên chậu thanh ngọc hương quyến ngọt, nhấm một chén trà sen  lại nhớ câu  cổ thi  mà  bà nội từng ngâm nga  trong sớm mai bảng lảng.

Bán dạ tam bôi tửu
Bình minh sổ trản trà
Nhất nhật cứ như thử
Lương y bất đáo gia  

                         Trà sen là hương là tuyết, ấp iu  chắt lọc từ những gì thượng đế ban cho con người. Này em thắt đáy lưng ong, thương nhớ ai chưa mà đôi mắt lá đào như mùa thu tỏa khói? Nhẹ tay nhẹ tay khỏa mái chèo sớm mai, nghiêng tay ngọc hồ lô vào những lá sen còn đọng sương khói. Hứng lấy giọt sương tinh túy của đất trời bơi thuyền thúng vào bờ đúng lúc mặt trời lên.

Sương  trên lá sen chính là giọt ngọc ướp cho chén trà  thêm thanh khiết quyện hồn mây gió. Nâng chén trà sen trên tay, xin  đừng vội uống luôn mà hay để  hồn hoa bóng khói quyện vào lan tỏa trong hư không chút tình thu thảo.

          Bàn tay mềm dịu của ai kia lựa những nụ sen hàm tiếu mập mạp trước lúc mặt trời lên. Búp sen hồng xếp đầy  thuyền thúng khỏa nhẹ trong gió sớm. Trà móc câu bạch tuyết sao đúng cữ, nhẹ tay tiên vén cánh sen hồng. Sen ngậm trà, trà ủ giữa cánh sen, hương thanh khiết nhuần đượm nâng niu ấp ủ cho trà  một hương vị rất riêng  bay lên bằng đôi cánh  thảo mộc.

Ảnh: Võ Văn Tiến

Còn gì nồng đượm hơn khi bát chè sen ngọt thanh mát từ tay người đầu gối má kề của mình ân cần đặt vào tay làm dịu đi những cơn nồng vì rượu.  Chè sen  ngọt ngào  âu yếm nồng nàn như cậu với mợ lúc khuya  về. 

                         Khi gió se lạnh mặt hồ hạt sen già được tách ra bóc  hết lớp lụa  nâu trên đôi tay đảm khéo, tâm sen được thông khéo cho hạt vẫn trắng tròn vẹn nguyên. Chè sen bở tơi, trắng mịn màng quyện nước đường phèn thanh mát ướp hương bưởi níu  gọi những trai xa quê nhớ vợ lúc tàn rượu, dứt men. Bát  chè sen như xua đi những mệt mỏi vất vả lầm lụi đời thường, mà lắng sâu như tình chồng nghĩa vợ.

Em xinh đẹp mới về làm dâu bên nội, bữa kỵ giỗ mùa thu chắc cũng không thể thiếu món gỏi sen. Món gỏi thanh nhã được chế biến từ ngó sen trắng nuột nà, từ tôm đồng tươi rói cùng bao gia vị thơm ngậy bùi….tạo nên món ẩm thực sẽ làm đẹp lòng họ hàng nhà chồng.

          Ánh mắt mẹ chồng sẽ vui hơn và chan chứa yêu thương vì cưới được một nàng dâu đảm khéo. Lá sen ủ hương cốm mới, ủ hạnh phúc lứa đôi như bàn tay của tình nhân ấp ủ tình nhân, ấp ủ những nhớ thương khắc khoải.  Lá sen ủ nếp cái hoa vàng, ủ rượu vò di, ủ những lấng khấng say khi nhãn chín sen tàn, ủ men đa đoan chênh chao nỗi niềm nhân thế.

Chiều nay có ai về không mà thiếu phụ đứng lặng bên đầm sen sắp tàn, ngắt một cuống sen, ưu tư bẻ nhợm, tơ sen vướng víu cứ kéo dài ra  day dứt. Nàng lại bồi hồi muốn dệt cho người yêu chiếc áo lụa sen lúc đông sang. Tơ sen có ấp ủ hồn lữ thứ hay không mà sợi tơ ấy lênh đênh trong tiếng hồ đêm khuya  quay quắt….Duyên phận  phải chiều….này ai ơi duyên phận  phải chiều í a…..

                        Hoa sen, mật sen, nhụy sen, lá sen, ngó sen, tơ sen….cứ ấm thầm dâng hiến cho đời hương sắc. Sen không hề luyến tiếc, dẫu mai cánh có tàn lại luân vũ để chuẩn bị cho đời một kiếp sen tươi mới khác. Sen đâu giống con người ham hố quá nhiều đời sống nhân gian. Những sân si tục lụy ái ố hỉ nộ…Những vương giả luẩn quẩn bận bịu  của cõi người mà chưa đến được cõi trong.

Ảnh: Mạnh Hùng

Vì vậy vẽ hoa sen  không phải là đơn giản. Ai yêu sen thì  sen thấm vào hồn chắp cho cánh bút  bay lên, nhưng với kẻ không yêu sen thì vẽ sen cực khó. Họa sỹ Lê Trí Dũng nơi kinh kỳ đã mang hồn sen từ độ ấy chưa trở lại đầm làng. Ông  si mê bao kiếp sen tàn dãi trên màu cà phê giấy dó.

         Sen của ông nôn nao lòng người kẻ chợ. Ông không tìm sự tươi mởn của những khắc hoa hàm tiếu hay mãn khai, mà chọn lúc sen tàn, khổ hạnh, sen cam chịu và gân guốc, chút hết sinh lực chỉ còn cọng sen khô úa xác xơ. Nhưng lúc này nhìn dáng sen tàn khiêm nhường lặng lẽ, bao dung, không khoe khoang hãnh tiến, âm thầm ủ mầm sống dưới bùn sâu cho một hy vọng tốt tươi bật dậy cho một mùa sen tươi mới.

Sen tàn mà vẫn tồn tại trong mưa gió rét mướt của mùa đông. Những bức tranh sen của họa sỹ đẫm màu thiền, nhưng không hề gợi lên sự ảm đạm thê lương mà vẫn luân hồi bật dậy phục sinh của kiếp thảo mộc rồi lan tỏa phúc sinh trong lòng người thưởng thức tranh sen.

                        Giê-Su đến tận cùng của cái chết ông vẫn nói với Chúa Cha trên trời: “ Xin Cha tha tội cho chúng nó”. Nếu không có giã  từ sẽ không  có phục sinh, con người  không làm cho cái cũ, cái xấu xa thấp hèn chết đi thì làm sao có được cái mới cái tốt đẹp nảy sinh. Huống hồ trong mỗi con người lúc nào cũng tồn tại sự sinh ra và mất đi, từng khắc từng giây. Chính vì thể cái khoảnh khắc sen tàn chính là khoảnh khắc đẹp nhất tươi mới và rạng ngời nhất.

Ai có dịp tới động thiên đường chắc sẽ không thể nào quên Liên Hoa Tháp. Không có một họa sỹ nào có thể tạo ra được tháp  sen như thế. Chỉ có bàn tay của tạo hóa hàng tỷ năm mới dựng lên từng sóng hoa văn, từng cánh hoa sống động và lung linh vi diệu. Ngắm bức tranh sen tàn của họa sỹ tôi lại nhớ tới câu thơ của ông anh nhà văn:

 “ Khi ta sinh ra mọi thứ đã có rồi
Có tất cả những gì chưa có”

Rồi kết thúc bài thơ cũng là câu:

“ Quỹ thời gian không dùng cũng kiệt
Dưới đáy kia cái chết  đã  có rồi”

          Vâng! Tàn rồi lại nở, luân hồi những kiếp sen… Nhìn bức tranh sen tàn mà lòng lại gặp những cụng cựa dịu dàng tươi mới dâng lên những hồng phai  của sắc hương.

                        Chiều nay trong giấc sen mộng mị lại lênh đênh buồn…. thương nhớ đẩu đâu…lòng lại hỏi lòng: Biết lấy tay ai làm lá sen …

Kính tặng hoạ sỹ Lê Trí Dũng

 *Ý thơ Nguyên Sa

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.