Bay đi bồ công anh

590

Nhớ ngày còn thơ bé, vào những buổi chiều tà mùa hạ, tôi thường hay theo chú út men theo triền đê con sông Luộc để xem chú thả diều. Cũng chính nơi đây tôi bắt đầu để ý tới một loài hoa cỏ dại ít hương, kém sắc nhưng lại luôn hướng về phía mặt trời để mọc.

            Khi cánh diều no gió chính là lúc tôi thích mình được nằm xoài lên bãi cỏ mà ngửa mặt nhìn trời, ngắm những áng mây trắng khẽ vờn bay qua cánh diều đang vi vu bồng bềnh trong gió…

Rải rác trên bãi cỏ bên cạnh mọc lên những bông hoa màu vàng nhạt, nhìn giống màu của nắng, có những bông khi tàn lại tròn tròn màu trắng rất xinh giống những nhúm bông được ai vo lại có cả que cắm xuống thảm cỏ xanh. Chúng mọc thành từng cụm trải dọc theo bên triền đê trông rất dễ thương. Chúng cứ rung rinh, rồi ngả nghiêng tựa vào nhau như đang khiêu vũ với từng vũ điệu của ngàn cơn gió mang đến.

                         Đôi khi tôi nhìn thấy những cánh hoa li ti trắng ấy khẽ tung mình bay rất cao lên không trung, những đốm trắng ấy lại có lúc xoay tròn trong không gian bay nghiêng, rồi lơ lửng một hồi thì lại theo cơn gió cuốn chúng bay đi rất xa… Cánh hoa trắng xinh ấy sẽ bay về đâu? Tuổi thơ tôi đã nhiều lần tự hỏi. Có lần tôi muốn ghé miệng vào cánh hoa thổi thử, tức thì chúng cũng khe khẽ bay lên…

Tôi thích chí cười vang khi ví chúng như cánh diều tuổi thơ của riêng mình vậy. Cánh diều không dây đấy cứ theo tôi hoài những ngày tuổi thơ nhất là lúc được dịp cùng chú đi thả diều trên con đê sông Luộc nơi miền quê tôi.

                         Tôi không biết loài hoa đấy tên gì, chỉ biết rằng chúng rất gần gũi với tôi suốt những năm tháng tuổi thơ. Tôi hay nhớ về chúng và gắn cho chúng cái tên để dễ nhớ với riêng mình, tôi gọi chúng là hoa bông.

Lớn lên có dịp tiếp xúc với loài hoa dại này nhiều hơn, tôi mới biết đó là hoa bồ công anh. Hoa không vàng tươi như dã quỳ phố núi, không ngào ngạt như hoa ly, không kiêu kỳ như những đóa hồng nhiều gai đài các, mà thật dung dị, thanh tao. Hình dáng của hoa cũng đơn giản, lá của chúng hình lưỡi mác, không cành, lá mọc ngay tại thân. Khi mới nở hoa có màu vàng nhạt, đến khi bắt đầu tàn đi thì dáng hoa hình cầu mang màu trắng giống như bông.

            Bồ  công anh có thể mọc lên ở bất kỳ đâu, miễn là nơi đấy có gió và đầy nắng vàng. Hoa nở rồi tàn sẽ phát tán hạt và cánh hoa đi khắp nơi khi có gió đến. Ở những cánh đồng, ở những nơi bỏ hoang, vệ cỏ, triền đê có thể nhìn thấy bồ công anh.

Hoa bồ công anh giản dị, khiêm nhường, rất đỗi dịu dàng và luôn hướng về phía mặt trời khi nở. Những bông hoa vòng tròn vươn mình lên trong nắng ấy đã khiến những cơn gió vô tư cuốn theo rồi tạo thành một hình tròn hạnh phúc để biết bao người cũng có chung một cảm nhận.

                         Hoa bồ công anh mang thật nhiều ý nghĩa đẹp đẽ cho tuổi trẻ, tuổi yêu thương, trong trẻo trong tình yêu đôi lứa mà bất cứ ai đã ngắm nhìn bồ công anh dù chỉ một đôi lần cũng không thể nào quên được. Bồ công anh luôn mang đến cảm giác yên bình… Nơi nào bồ công anh xuất hiện, quang cảnh ở nơi đó sẽ hữu tình và đầy thơ mộng.

          Cánh hoa tuy nhỏ nhoi, mỏng manh nhưng lại mang trong mình nhiều thông điệp tích cực cho cuộc sống, cho tình yêu… Bồ công anh cứ tung mình trong gió đầy kiêu hãnh. Chỉ có đất là hiểu nên cứ lặng thầm ngắm nhìn bồ công anh hạnh phúc, vậy mà có đôi khi đất vẫn đem lòng hờn ghen với gió. Bởi có gió rồi bồ công anh sẽ xa đất mà bay… Trời gửi nắng cho hoa để lòng hoa kết mật, gió mang hoa theo cùng để đời hoa thủy chung.

                         Trong buổi sương ban sớm, chỉ chờ nắng lên, những nụ hoa bồ công anh màu vàng nhạt lặng lẽ nở dưới nắng vàng, rồi từ từ chuyển sang màu trắng như bông. Bông hoa nghìn cánh ấy tròn vành vạnh mà mỏng manh để rồi gửi cả lòng mình lên khoảng trời mơ ước, nơi có giấc mơ xanh…

Bồ công anh ơi... cứ theo gió mà bay đi... bay đi đến nơi nào mà gió mang đến... Nơi ấy bồ công anh sẽ neo đậu giấc mơ xinh của mình.Lê Minh

Đã mấy chục năm trôi qua, chú út của tôi giờ đã về với miền trời xanh mây trắng. Sớm nay, tôi lặng thầm bên cánh đồng tràn ngập bồ công anh khi bình minh vừa hé rạng. Nhìn những bông hoa hình tròn như ngàn sao trên cánh đồng đầy sắc màu, tôi lại muốn nhặt thêm gió để vào môi hoa khi thầm tiếc một thời tuổi trẻ đã đi qua…

          Bồ công anh chẳng bao giờ đơn lẻ, chẳng bao giờ nở một mình cho dù là ngắn ngủi khi đời hoa sớm nở tối tàn nhưng đã luôn làm tròn sứ mệnh khi chỉ chờ gió lên mà trao đi hết yêu thương của mình. Bồ công anh mong manh là thế nhưng lại ấp ủ trong mình một hoài bão lớn khi lan tỏa niềm hạnh phúc tới muôn nơi…
Sống trong đời sống  cần có một tấm lòng... Để làm gì em biết không? Để gió cuốn đi...  Để gió cuốn đi...Trịnh Công Sơn
Ánh dương ấy không chỉ là thứ ánh sáng mang lại sự sống cho tất cả vạn vật trên thế gian này, mà nó còn truyền cảm hứng cho chúng ta, để chúng ta nhận ra rằng cuộc sống này thật tươi đẹp.

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.